Chiến thắng Điện Biên Phủ (1954)
Chiến thắng Điện Biên Phủ (1954)
Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã nói rằng “Nhắc đến Điện Biên Phủ… trong tôi vẫn còn nguyên cảm giác như sống lại những ngày tháng gian khó ấy.
Tôi nhớ rất rõ khoảnh khắc phải đưa ra quyết định quan trọng nhất: chuyển từ ‘đánh nhanh thắng nhanh’ sang ‘đánh chắc tiến chắc’.
Đó là một quyết định rất khó khăn… bởi tôi hiểu rằng nếu chọn sai, sẽ phải trả giá bằng sinh mạng của hàng nghìn chiến sĩ. Tôi đã trải qua một đêm dài không ngủ. Đến sáng, tôi báo cáo lên Bộ Chính trị và hạ quyết tâm thay đổi phương châm tác chiến.
Khi quân ta bắt đầu nổ súng, từng trận đánh, từng mét hào, từng quả đồi… đều được đổi bằng máu. Chiến sĩ của tôi ăn một nắm cơm với muối vừng, gùi từng thùng đạn, từng thùng gạo vượt núi, vượt suối. Nhân dân thì kéo pháo bằng tay, có những đoạn dốc dựng đứng mà phải bám vào từng rễ cây để giữ pháo khỏi tuột.
Nhiều người đã ngã xuống trước khi nhìn thấy ngày chiến thắng.
Tôi vẫn nhớ mãi buổi chiều 7 tháng 5 năm 1954, khi lá cờ Quyết chiến – Quyết thắng tung bay trên nóc hầm của tướng Đờ Cát. Tôi nhận được tin: ‘Tướng Đờ Cát bị bắt. Toàn bộ tập đoàn cứ điểm đã đầu hàng.’
Khoảnh khắc ấy… lòng tôi dâng lên vô vàn cảm xúc: vui mừng, xúc động, nhưng cũng nặng trĩu. Vì để có chiến thắng ấy, quá nhiều đồng chí, đồng bào đã hy sinh.
Điện Biên Phủ là chiến thắng của lòng yêu nước, của sự đoàn kết toàn dân tộc.
Nó không chỉ là chiến công của quân đội, mà còn của những người dân gùi hàng, của các mẹ, các chị tiễn chồng con ra trận, của cả dân tộc Việt Nam trong năm mươi sáu ngày đêm ‘khoét núi ngủ hầm, mưa dầm cơm vắt’.
Và đến cuối đời, tôi vẫn luôn nghĩ:
Chiến thắng ấy thuộc về nhân dân.
Tôi chỉ là người thay mặt toàn quân viết nên mệnh lệnh chiến đấu.”



