chiến thắng Điện Biên Phủ (6)
chiến thắng Điện Biên Phủ
Dân tộc Việt Nam ta đã trải qua nhiều sự kiện lịch sử, chứng kiến sự tàn khốc của nó. Khi chiến thắng Điện Biên Phủ giải phóng hoàn toàn miền Nam thì một lần nữa, lịch sử lại chọn đất nước ta để thử thách và ở biên giới phía Bắc lúc này đang hứng chịu cuộc tấn công của Trung Quốc. Đợt 1: Ngày 17/2/1979, cuộc chiến tranh xâm lược nổ ra khi Trung Quốc đồng loạt tấn công biên giới phía Bắc khi đó tỉnh Hà Tuyên ( nay là Tuyên Quang ) huyện Vị Xuyên đã trở thành địa bàn chiến sự quan trọng vì lí do bên địch khi ấy đánh chiếm được điểm cao và Vị Xuyên có địa hình hiểm trở nên bên địch chọn để uy hiếp, đánh suốt hơn 1 tháng trời ngày 16/3/1979 Trung Quốc đã rút nhưng không phải chấm dứt cái ý đồ xâm lược của địch mà còn cuộc xâm lược lần thứ 2. Đợt 2: tháng 5/1981 – tháng 5/1983 bên địch thả đạn pháo xuống, vẫn chiếm giữ 89 điểm cao trên lãnh thổ trái phép. Đợt 3: Ngày 12/7/1984 tình hình chiến sự căng thẳng, do bên địch ở đó đã có nhiều năm chuẩn bị chiếm lợi thế ở điểm cao cùng những pháo đài bê tông đan xen nhiều tầng, lúc đó Bộ Tư Lệnh Quân khu 2 chỉ huy sư đoàn 356, sư đoàn 316, sư đoàn 312 vì sự chỉ huy lúc ấy vẫn còn bị ảnh hưởng chỉ huy theo lối đánh dàn hàng ngang nhưng với địch lợi thế đã nằm ở điểm cao, địa hình thì hiểm trở địch nằm điểm cao không thể khống chế, sư đoàn 356 một đơn vị sung sức đã mất hoàn toàn sức chiến đấu, chỉ trong vòng 24 giờ hơn 600 cán bộ chiến sĩ đã hy sinh kết quả thương vong lên đến 1200 người một con số không tưởng tượng nổi.., và hôm ấy được xem là “Ngày Giỗ Trận”. Giữa lúc căng thẳng ấy bộ Quốc phòng đưa ra quyết định có tính bước ngoặt họ không chọn thay thế một ai mà là một mệnh lệnh triệu tập khẩn cấp gửi về cục khoa học Quân sự và người được chọn để chỉ huy là Thiếu Tướng Hoàng Đan ông là chứng nhân và tác nhân của các cuộc chiến trước được xem là người thế hệ cũ, ông sẽ làm thế nào để xoay chuyển Vị Xuyên đây? Câu trả lời nằm ở hành trang ông lên Vị Xuyên, ông mang theo tinh thần thấu hiểu chiến tranh chứ không mang đạn hay súng cả. Nhìn tình hình Vị Xuyên ông nói rằng “Các anh đánh thế này, Mẹ Việt Nam Anh Hùng đẻ không kịp đâu” đó cũng là lời răn đe dành cho quân ta và cũng là bước đi xoay chuyển ngoạn mục. Dưới sự chỉ huy của Tướng Hoàng Đan, ông đã chuyển từ lối đánh dàn hàng ngang sang lối đánh du kích, ông cho xây dựng hệ thống công sự phòng thủ và cho bộ đội đào hầm để tránh pháo kích của địch. Đợt 4: Ngày 28/4/1984 pháo binh của địch một lần nữa gầm vang, pháo kích dữ dội, từ Bắc Kinh hành động này nhằm phản đối cuộc truy quét Khmer đỏ của Việt Nam ta tại Campuchia và cách đánh của ông thế này ông đã cho phân theo đội nhỏ gây bất ngờ cho phía địch, làm rối loạn đội hình địch mặc dù mỗi trận chia nhỏ như thế không lớn nhưng tấn công thường xuyên như vậy sẽ làm hao lực địch. Lối đánh này khá phù hợp khi áp dụng vào địa hình hiểm trở như Vị Xuyên. Ác liệt nhất là giai đoạn Đợt 5: 1985 – 1989 cuộc chiến chuyển sang thế giằng co và căng thẳng, Trung Quốc điều động 8 sư đoàn bộ binh, 20 sư đoàn tại chỗ áp sát biên giới. Với một thung lũng nhỏ vậy mà địch lại thả đạn pháo khiến cho một nơi xanh ngát trở thành lò vôi mù mịt, địch không dừng lại mà còn mở cuộc tấn công quy mô lớn trên diện rộng nhằm đè bẹp ý chí của quân ta và vụ bắn phá lớn nhất trong lịch sử diễn ra khi trong một ngày địch đã thả 60.000 quả pháo xuống tất cả vị trí quân ta rung chuyển cả vùng trời vị xuyên khi tiếng pháo dứt các chiến sĩ chui từ đất ra sẵn sàng chiến đấu nhưng 2 bên nhận ra cái giá của cuộc chiến này không nhỏ đắt đỏ về kinh tế lẫn chính trị vì thế Trung Quốc đã chùn bước và chuyển sang thế cầm cự, sau đó những chiến sĩ đã quen với việc ngủ hầm kèo lại thấy yên bình đến lạ và cũng im lặng đến chết chóc nhưng sự im lặng ấy là một sự hồi sinh của hoà bình ở trên mảnh đất này. Ngày 26/9/1989 cũng là lúc Trung Quốc chấm dứt hoàn toàn các hoạt động quân sự trên biên giới phía Bắc. Cuộc chiến tranh gần 1 thập kỷ với đỉnh điểm là Vị Xuyên chính thức khép lại không hiệp định không có cái bắt tay chỉ có tiếng súng và pháo nổ đã ngưng và hai bên lính đều lùi về sau đường biên giới. Năm 1991, hai nước chính thức tuyên bố bình thường hoá quan hệ những điểm tranh chấp năm xưa đều phân định qua hiệp định biên giới trên đất liền. Hoà bình không có nghĩa là những vết thương kia lành ngay đó là những cuộc hy sinh của các chiến sĩ để bảo vệ từng tấc đất đau lòng hơn cho đến hiện tại nhiều hài cốt của liệt sĩ vẫn chưa được tìm thấy để đưa các anh về với gia đình. Mặt trận Vị Xuyên khốc liệt mệnh danh là “lò vôi thế kỷ” cần đến 9 sư đoàn chủ lực, thật cảm ơn Tướng Hoàng Đan khi ấy đã xoay chuyển tình thế để giành bàn thắng. Mình cảm thấy Vị Xuyên nên được khai thác nhiều hơn trong sách vở để nhiều người biết đến hơn và mình dành vài tiếng để đúc kết trận này mong các bạn có thể dành chút thời gian để xem về trận chiến ấy rõ hơn chỉ vài câu chữ mình không thể nói hết tất thảy. Cũng như người trẻ ngày nay nên dốc lòng học tập noi gương các bác để gìn giữ những gì họ đã hy sinh bằng tuổi trẻ và xương máu của mình.


