Anh hùng Lực lượng vũ trang

Chiến thắng Điện Biên Phủ – khoảnh khắc làm rung chuyển địa cầu

Chiến thắng Điện Biên Phủ – khoảnh khắc làm rung chuyển địa cầu

Hưng Yên16/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng Năm năm 1954, thung lũng Điện Biên Phủ chìm trong một màu xám đặc quánh của khói súng và bụi đất. Sau hơn năm mươi ngày đêm chiến đấu liên tục, cả hai bên đều kiệt sức. Những dãy cứ điểm từng được coi là “pháo đài bất khả xâm phạm” giờ chỉ còn là những ụ đất tan hoang. Nhưng phía sau sự tàn khốc ấy, một bước ngoặt lịch sử đang đến rất gần.

Trong sở chỉ huy của Bộ Chỉ huy chiến dịch, Võ Nguyên Giáp đứng trước tấm bản đồ đã nhàu nát vì quá nhiều lần chỉnh sửa. Trên đó, những mũi tên đỏ vây chặt trung tâm Điện Biên Phủ. Ông nhìn bản đồ rất lâu, không nói gì. Đối với ông, mỗi mũi tên ấy là hàng nghìn con người đang ngày đêm chiến đấu ngoài kia.

Tin tức từ các hướng liên tục gửi về. Quân ta đã làm chủ hầu hết các cứ điểm quan trọng. Trung tâm đề kháng của địch đang bị bóp nghẹt. Nhưng Võ Nguyên Giáp không vội. Ông hiểu rằng, càng gần chiến thắng, càng phải tỉnh táo. Một sơ suất nhỏ có thể khiến tổn thất tăng lên không cần thiết.

Đêm 6 rạng sáng 7 tháng 5, pháo ta bắn dồn dập vào các cứ điểm cuối cùng. Trời Điện Biên như rung lên. Trong ánh chớp của pháo sáng, những chiến sĩ xung phong qua chiến hào, tiến từng bước vững chắc. Võ Nguyên Giáp theo dõi từng diễn biến, lặng lẽ ghi chép, liên tục trao đổi với các chỉ huy.

Buổi chiều ngày 7 tháng 5, khi mũi tiến công cuối cùng áp sát hầm chỉ huy của tướng De Castries, không khí trong sở chỉ huy căng như dây đàn. Mọi người đều chờ đợi khoảnh khắc quyết định. Võ Nguyên Giáp đứng thẳng người, ánh mắt dõi theo từng báo cáo. Ông không biểu lộ cảm xúc, nhưng trong lòng là một cơn sóng lớn đang dâng lên.

Rồi tin báo đến: quân ta đã chiếm được hầm chỉ huy trung tâm. Tướng De Castries bị bắt sống. Trong khoảnh khắc ấy, cả sở chỉ huy như lặng đi. Không có tiếng reo hò bùng nổ ngay lập tức. Võ Nguyên Giáp nhắm mắt lại vài giây, như để kiểm chứng rằng đó là sự thật.

Khi mở mắt ra, ông chỉ nói một câu ngắn gọn:
“Chiến dịch đã toàn thắng.”

Niềm vui vỡ òa sau đó. Các cán bộ bắt tay nhau, ôm chầm lấy nhau. Nhưng Võ Nguyên Giáp vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Ông bước ra ngoài, nhìn về phía thung lũng đang chìm trong khói. Lá cờ “Quyết chiến quyết thắng” đã tung bay trên nóc hầm địch. Gió thổi mạnh, lá cờ đỏ nổi bật giữa nền trời xám.

Trong khoảnh khắc ấy, ông không nghĩ đến vinh quang cá nhân. Trong đầu ông hiện lên hình ảnh những người lính đã ngã xuống trên từng sườn đồi, từng chiến hào. Ông nhớ đến những đêm kéo pháo, những bữa cơm độn giữa chiến hào, những ánh mắt tin tưởng của chiến sĩ. Chiến thắng này là của họ, của nhân dân, chứ không phải của riêng ai.

Tin chiến thắng Điện Biên Phủ nhanh chóng lan ra ngoài biên giới Việt Nam. Báo chí thế giới gọi đó là “một trận đánh làm rung chuyển địa cầu”. Các dân tộc bị áp bức ở châu Á, châu Phi, châu Mỹ Latinh coi đó là biểu tượng của niềm hy vọng. Một đội quân thuộc địa đã đánh bại một cường quốc thực dân ngay trên chiến trường.

Trong những ngày sau chiến thắng, Võ Nguyên Giáp dành nhiều thời gian thăm hỏi thương binh, gặp gỡ chiến sĩ. Ông đến từng đơn vị, cảm ơn sự hy sinh và nỗ lực của anh em. Ông nhắc nhở phải đối xử nhân đạo với tù binh, giữ vững phẩm chất của quân đội cách mạng. Đối với ông, chiến thắng quân sự phải đi kèm với chiến thắng về đạo lý.

Có phóng viên nước ngoài hỏi ông cảm nghĩ khi giành được chiến thắng lịch sử ấy. Võ Nguyên Giáp trả lời rất giản dị:
“Chúng tôi chiến thắng vì chúng tôi có chính nghĩa và có nhân dân.”

Câu trả lời ngắn gọn, nhưng chứa đựng toàn bộ triết lý quân sự và nhân sinh của ông. Không có sự khoa trương, không tự đề cao. Ông luôn nhấn mạnh vai trò của tập thể và của nhân dân, coi đó là nguồn sức mạnh vô tận.

Đối với Võ Nguyên Giáp, Điện Biên Phủ không phải là điểm kết thúc, mà là một dấu mốc. Ông hiểu rằng, con đường giành độc lập và thống nhất đất nước vẫn còn dài và đầy thử thách. Chiến thắng này mở ra cục diện mới, nhưng cũng đặt lên vai ông những trách nhiệm lớn hơn.

Khi rời Điện Biên Phủ, ông ngoái nhìn lại thung lũng đã đi vào lịch sử. Trong ánh chiều muộn, đất trời dường như lắng lại sau những ngày bão lửa. Ông biết rằng, khoảnh khắc làm rung chuyển địa cầu ấy sẽ được ghi nhớ mãi. Nhưng trong lòng ông, điều đọng lại sâu sắc nhất vẫn là hình ảnh những con người bình dị đã làm nên chiến thắng phi thường.

Và chính từ Điện Biên Phủ, tên tuổi Võ Nguyên Giáp gắn liền với một chân lý lớn của thời đại: một dân tộc nhỏ bé, nếu có ý chí và lòng dân, có thể làm nên những điều tưởng chừng không thể.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn