Chiến thắng giữa vòng vây
Buổi chiều hôm ấy, biên đội MiG-17 nhận lệnh xuất kích. Nguyễn Văn Bảy cùng các đồng đội nhanh chóng lên máy bay. Không lâu sau khi vào khu vực chiến đấu, họ phát hiện một tốp máy bay đối phương. “Có địch phía trước!” Tiếng báo động vang lên qua điện đài. Đội hình lập tức thay đổi. Những chiếc MiG-17 tách ra rồi nhanh chóng tập hợp lại theo hướng mới. Nhưng phía trước không chỉ có một tốp. Từ hai hướng khác, thêm những chiếc máy bay đối phương xuất hiện. Một phi công báo:

Buổi chiều hôm ấy, biên đội MiG-17 nhận lệnh xuất kích.
Nguyễn Văn Bảy cùng các đồng đội nhanh chóng lên máy bay.
Không lâu sau khi vào khu vực chiến đấu, họ phát hiện một tốp máy bay đối phương.
“Có địch phía trước!”
Tiếng báo động vang lên qua điện đài.
Đội hình lập tức thay đổi.
Những chiếc MiG-17 tách ra rồi nhanh chóng tập hợp lại theo hướng mới.
Nhưng phía trước không chỉ có một tốp.
Từ hai hướng khác, thêm những chiếc máy bay đối phương xuất hiện.
Một phi công báo:
“Bên phải có địch!”
Ngay sau đó:
“Phía sau cũng có!”
Biên đội dường như đang bị bao vây.
Tôi được một cựu phi công kể rằng trong những tình huống như vậy, điều đáng sợ nhất là mất bình tĩnh. Nếu mỗi người tự tìm đường thoát, đội hình sẽ nhanh chóng bị phá vỡ.
Nguyễn Văn Bảy giữ liên lạc với đồng đội.
“Giữ đội hình!”
Một tiếng đáp vang lên:
“Rõ!”
Các phi công bắt đầu phối hợp.
Người quan sát phía sau.
Người giữ hướng.
Người tìm khoảng trống.
Không ai cố hành động một mình.
Một chiếc máy bay đối phương tiến vào gần.
Nguyễn Văn Bảy nhanh chóng đổi hướng để tránh thế bất lợi, đồng thời tạo điều kiện cho đồng đội chuyển sang vị trí thuận lợi hơn.
Vài giây sau, đội hình MiG-17 thoát khỏi hướng bao vây.
Thế trận bắt đầu thay đổi.
Từ chỗ bị ép, họ dần lấy lại quyền chủ động.
Tôi được nghe kể rằng một cựu phi công từng nói:
“Trong chiến đấu, nếu còn giữ được đội hình thì vẫn còn cơ hội.”
Đúng vậy.
Những chiếc MiG-17 phối hợp chặt chẽ, không để đối phương chia cắt từng chiếc.
Cuộc đối đầu diễn ra trong thời gian ngắn nhưng căng thẳng.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, biên đội nhanh chóng thoát ly.
Trên vô tuyến vang lên:
“Các anh em đủ cả chưa?”
“Đủ!”
Không ai nói thêm.
Tất cả tập trung đưa máy bay trở về.
Khi những chiếc MiG-17 hạ cánh, người thợ máy chạy ra kiểm tra.
Nguyễn Văn Bảy bước xuống.
Một đồng đội hỏi:
“Lúc nãy bị ép nhiều hướng như thế, anh có lo không?”
Ông cười:
“Lo chứ.”
“Thế sao vẫn bình tĩnh?”
Nguyễn Văn Bảy đáp:
“Vì còn đồng đội bên cạnh.”
Câu nói ấy làm tôi nhớ mãi.
Bởi chiến thắng hôm ấy không chỉ thuộc về một người phi công.
Nó là kết quả của cả biên đội.
Mỗi người giữ một vị trí.
Mỗi người tin vào người bên cạnh.
Và trong khoảnh khắc nguy hiểm nhất, không ai bỏ lại đồng đội.
Nhiều năm sau, khi sưu tầm những câu chuyện về các phi công thời ấy, tôi nhận ra rằng những chiến thắng đáng nhớ nhất đôi khi không phải là những trận đánh lớn nhất.
Đó là những lúc một nhóm người nhỏ bé đứng vững giữa vòng vây lớn hơn mình, không hoảng loạn, không rời đội hình và cùng nhau tìm được con đường trở về.
Bầu trời hôm ấy có thể đầy máy bay đối phương.
Nhưng trong buồng lái của những người lính trẻ vẫn có một thứ rất mạnh:
niềm tin vào đồng đội.
Và chính niềm tin ấy đã giúp họ biến một tình thế tưởng như bị dồn ép thành một chuyến bay trở về an toàn — một chiến thắng được tạo nên giữa vòng vây.


