Cựu chiến binh

CHIẾN THẮNG KHÔNG CHỈ ĐO BẰNG SÚNG ĐẠN

Chiến thắng của trận đánh giữ làng năm 1964 không chỉ được đo bằng số vũ khí thu được hay số đợt tiến công bị đẩy lùi, mà còn bằng những giá trị tinh thần và nhân văn còn lại sau khói lửa.

Hưng Yên02/01/2026Lê Trịnh Hồng Minh (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc đến chiến thắng, người ta thường nghĩ ngay đến những con số: bao nhiêu quân địch bị đánh bại, bao nhiêu vũ khí bị thu giữ, bao nhiêu trận càn bị phá vỡ. Nhưng với ông Võ Ngọc Thanh, chiến thắng của làng Thủy Triều năm 1964 mang một ý nghĩa khác – một chiến thắng không thể cân đong bằng súng đạn.

“Chúng tôi thắng không phải vì có nhiều súng hơn”, ông nói, “mà vì có thứ mà địch không có”.

Thứ ấy chính là niềm tin.

Trước trận đánh, không ít người còn hoài nghi: liệu một làng nhỏ, với vài chiến sĩ và du kích mới được huấn luyện, có thể đứng vững trước lực lượng biệt động và pháo binh yểm trợ hay không? Nhưng sau buổi sáng lịch sử 12/10/1964, câu hỏi ấy không còn nữa.

Chiến thắng đầu tiên là chiến thắng nỗi sợ. Khi dân làng thấy bộ đội và du kích giữ vững vị trí, khi họ tận mắt chứng kiến địch phải rút lui, niềm tin vào cách mạng được củng cố vững chắc hơn bao giờ hết.

Chiến thắng thứ hai là chiến thắng về thế trận. Từ một ấp chiến lược bị động, Thủy Triều trở thành làng chiến đấu chủ động, sẵn sàng ứng phó với các đợt càn quét. Kinh nghiệm ấy sau này còn được nhân rộng ra nhiều địa phương khác.

Chiến thắng thứ ba – và cũng là điều ông Thanh trân trọng nhất – là chiến thắng về đạo lý. Sau trận đánh, việc băng bó cho thương binh đối phương, đưa họ ra tuyến đường lớn để cứu chữa, đã cho thấy một phẩm chất rất khác biệt của người lính cách mạng.

“Chúng tôi không đánh để thỏa hận”, ông Thanh trầm ngâm. “Chúng tôi đánh để đất nước yên bình”.

Những năm sau này, khi chiến tranh đã lùi xa, mỗi lần nhìn lại, ông Thanh càng thấm thía rằng: nếu chỉ thắng bằng súng đạn mà mất đi tình người, thì đó chưa phải là chiến thắng trọn vẹn.

Với ông, chiến thắng lớn nhất của trận đánh năm ấy chính là việc giữ được lòng dân, giữ được nhân cách người lính, và để lại một bài học sâu sắc cho thế hệ sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn