CHIẾN THẮNG KHÔNG CHỈ ĐƯỢC TÍNH BẰNG TRẬN ĐÁNH
Khi kể về những năm tháng quân ngũ, ông Nguyễn Văn Nhuận hiếm khi nói nhiều về thành tích của bản thân.
Ông cũng không xem chiến tranh chỉ là những trận thắng hay những con số về chiến công.
Điều ông luôn nhớ nhất là những con người đã cùng mình đi qua những năm tháng ấy.
Theo ông, mỗi chiến thắng đều phải đánh đổi.
Có khi là mồ hôi.
Có khi là máu.
Và có khi là cả tuổi xuân của biết bao người lính.
Ông từng trực tiếp chiến đấu trong đội hình Đại đội 9, Tiểu đoàn 6, Trung đoàn 1, Sư đoàn Bộ binh 5 trên chiến trường Campuchia.
Ông đã chứng kiến những trận đánh quyết liệt.
Đã chứng kiến sự hy sinh của đồng đội.
Đã trải qua những ngày tháng mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.
Chính vì vậy, mỗi khi nhắc đến hai chữ chiến thắng, ông luôn dành một khoảng lặng để nhớ về những người không còn trở về.
Ông cho rằng, chiến thắng không phải là niềm vui của riêng người còn sống.
Đó còn là sự tiếp nối ước nguyện của những người đã ngã xuống.
Những đồng đội ấy đã hoàn thành nhiệm vụ bằng cả cuộc đời mình.
Người còn sống có trách nhiệm sống xứng đáng với sự hy sinh đó.
Theo ông Nguyễn Văn Nhuận, sau mỗi trận chiến, điều quan trọng nhất không phải là ai lập được nhiều chiến công hơn.
Điều quan trọng là đơn vị đã hoàn thành nhiệm vụ được giao và còn bao nhiêu người có thể trở về.
Chính suy nghĩ ấy đã khiến ông luôn trân trọng từng người đồng đội, từng cuộc gặp gỡ sau chiến tranh và từng ký ức còn lưu giữ được.
Nhiều năm đã trôi qua, những địa danh từng in dấu chân người lính có thể đã đổi thay.
Nhưng trong ký ức của ông, hình ảnh những người đồng chí năm xưa vẫn luôn hiện hữu.
Họ nhắc ông rằng, hòa bình hôm nay không phải là điều ngẫu nhiên.
Đó là kết quả của biết bao sự cống hiến và hy sinh.
Ông thường chia sẻ với con cháu rằng:
"Đừng nhìn chiến thắng chỉ bằng kết quả cuối cùng. Hãy nghĩ đến những con người đã góp phần làm nên kết quả ấy."
Đó không chỉ là bài học của chiến tranh.
Đó còn là bài học trong cuộc sống.
Trong học tập.
Trong lao động.
Trong công việc.
Mỗi thành công đều có sự đóng góp của nhiều người.
Biết trân trọng công sức của người khác cũng là một cách để sống có trách nhiệm.
Theo ông, xã hội sẽ tốt đẹp hơn khi mỗi người biết ghi nhận sự cống hiến của tập thể thay vì chỉ nhìn vào thành tích của cá nhân.
Đó cũng là điều ông học được trong quân đội.
Nơi không ai chiến đấu vì danh tiếng.
Không ai nhận nhiệm vụ để được khen ngợi.
Mọi người chỉ có một mục tiêu chung là hoàn thành nhiệm vụ mà Đảng, Nhà nước và Quân đội giao phó.
Khép lại câu chuyện, ông Nguyễn Văn Nhuận nhẹ nhàng nói rằng, điều quý giá nhất ông mang theo sau chiến tranh không phải là những ký ức về chiến công.
Mà là bài học về giá trị của con người.
Bởi chiến thắng lớn nhất không chỉ là hoàn thành một trận đánh.
Chiến thắng lớn nhất là đất nước được hòa bình, Nhân dân được sống trong yên ổn và những giá trị tốt đẹp mà người lính đã gìn giữ vẫn tiếp tục được các thế hệ hôm nay phát huy.
Đó cũng là ý nghĩa sâu sắc nhất của những năm tháng quân ngũ mà ông luôn muốn lưu giữ và truyền lại cho mai sau.



