Cựu chiến binh

Chiến thắng La Hà - Phù Trịch (2)

Chiến thắng La Hà - Phù Trịch

Quảng Trị07/04/2026Lương Thị Ngọc Linh (Đoàn TNCS HCM xã Tuyên Hoá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời gian dần trôi qua nhưng ký ức về những ngày tháng chiến đấu ác liệt vẫn luôn sống mãi trong tâm trí ông Nguyễn Văn Quyền chiến sĩ Trung đoàn 6 bộ binh trực tiếp tham gia chiến dịch Mậu Thân tại Huế (1968). Là một chiến binh dũng cảm ông Quyền ngoài đời trông nho nhã, dáng người nhỏ, nước da ngâm, bộ quân phục màu xanh lấp lánh huy chương, ánh mắt toát lên ánh nhìn đầy tự tin kể về hồi ức xưa. Nay đã gần 80 nhưng ông vẫn nhớ từng giờ, từng cột mốc lịch sử đã gắn bó với đời binh nghiệp của mình, trong chiều dài ký ức Cựu chiến binh Nguyễn Văn Quyền vẫn không thể nén được cảm xúc khi kể lại trận thảm sát tại Huế Tết Mậu Thân Năm 1968.

Qua lời kể của ông: Ông sinh ra và lớn lên tại một làng quê nghèo ở xã Tiến Hoá, huyện Tuyên Hoá, tỉnh Quảng Bình (cũ). Năm 1965 Thanh niên 19 tuổi xung phong đi bộ đội theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ Quốc. Tháng 9 năm 1965 Trung đoàn 6 tiến vào Nam vừa lúc giặc Mỹ đổ quân xuống Quảng Trị. Năm 1966 cả trung đoàn vào Thừa Thiên Huế thuộc phân khu Trị Thiên, trung đoàn tiến lên đánh giặc nhiều trận. Năm 1967 đánh giặc ở Phong Điền Thừa Thiên Huế cả trung đoàn hoạt động ở dưới dân, giặc thì tập trung ở miền Nam ra để bao vây diệt Trung đoàn 6 tiểu đoàn 2 bộ binh trực thuộc Quân khu Trị Thiên, khi đánh nhau hết đạn cả trung đoàn tìm cách tháo chạy vì nếu ở lại sẽ bị bắt sống, cả trung đoàn có 8 đồng chí nhưng sau trận đánh đã hy sinh 6 đồng chí, còn lại 2 đồng chí là ông và ông Hộ ở Hà Tây, ông là chiến sĩ còn ông Hộ là tiểu đội phó, cả hai đồng chí chạy ra thôn Mỹ Phú thì bị bao vây, bắt buộc hai ông phải trốn dưới ruộng lúa của dân, giặc lùng sục, tìm kiếm hai ngày mới rút lui, đến chiều ngày thứ 2 hai ông mới bò ra khỏi ruộng may mắn là gặp được cán bộ địa phương đưa hai ông về giấu ở căn hầm bí mật tối đến được đưa vào nhà dân ăn cơm, sau gần 1 tuần ở hầm bí mật thì được cán bộ địa phương liên lạc với đơn vị ở trên rừng và đưa về đơn vị hoạt động.

Sau trận đánh đơn vị ông tiếp tục được giao nhiệm vụ mới. Năm 1968 đơn vị ông đánh vào cổng Chính Tây đơn vị đang ở phận đội BKZ của Trung đoàn, tiểu đội gồm 11 người. Đêm 30 tết tập trung bắn vào lô cốt dưới chân cầu An Hoà ở phía Bắc, khi đến gần vào vị trí triển khai thì bất ngờ có 1 đồng chí đứng ở vị trí số 1 bất ngờ trúng đạn và hy sinh, cả Trung đoàn vẫn cố giữ bình tĩnh và tiếp tục chiến đấu. Sáng ngày mồng 1 Tết các chiến sĩ xung phong vượt qua cầu tiến thẳng vào Thành nội TP Huế. Quân và dân ta đã giữ vững Thành phố trong 26 ngày đêm, biến Huế thành một trong những trọng điểm thành công nhát của đòn chiến lược Mậu Thân.

Quân đội Mỹ nguỵ huy động lực lượng lớn trực thăng phản công, mở các chiến dịch bao vây đánh vào các vùng giải phóng buộc quân giải phóng phải rút lui. Vào đêm được lệnh của cấp trên là rút quân lên rừng lên vị trí lúc đầu, trung đoàn có 11 đồng chí sau 1 ngày hành quân lên đường trung đoàn chia ra 2 hầm, 1 hầm 5 người ông ở hầm chỉ huy đại đội, nửa đêm giặc cho thả bom B52 ráo riết, sáng ngày kiểm tra lại cả 2 hầm có 9 đồng chí hy sinh chỉ còn ông và 1 y tá ở lại an táng cho các anh em rồi bắt đầu hành quân. Trận chiến làm cả 2 bên đều chịu tổn thất nặng nề về sinh lực và vật chất, nhiều dân thường của ta bị giết hại bị chôn trong các hố tập thể dẫn đến cáo buộc về cuộc thảm sát quy mô lớn của quân gải phóng. Trận chiến đã để lại những bài học sâu sắc về sự hy sinh, sức mạnh và ý chí của quân dân Việt Nam cũng như sự tàn khốc của chiến tranh.

Tham gia chiến đấu ở Trị Thiên, ở nơi đây ông nhiều lần đứng giữa lằn ranh sinh tử, có trận đấu cả tiểu đội đã anh dũng hy sinh chỉ còn ông bị thương nặng. Hoà bình lặp lại ông tiếp tục cùng đơn vị hành quân ra Bắc tham gia chiến dịch Biên giới. Năm 1990 khi đang là trung tá tham mưu trưởng lữ đoàn đặc công 126 quân chủng hải quân tại Đà Nẵng, ông xin nghỉ hưu vì lý do sức khoẻ rồi trở về địa phương tích cực tham gia các hoạt động hội CCB xã. Gần 50 năm trôi qua kể từ ngày hoà bình thống nhất, ký ức về những năm tháng chiến đấu gian khổ ác liệt nhưng hào hùng vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí người lính già Nguyễn Văn Quyền. Ông luôn cho rằng mình may mắn hơn những đồng đội nằm lại nơi chiến trường, thế nên sau khi xuất ngủ trở về ông tình nguyện chăm sóc Nghĩa trang liệt sĩ xã với cả tấm lòng và lòng biết ơn, ông tình nguyện hương khói, coi sóc từng phần mộ liệt sỹ. Dù tuổi đã cao, đôi chân đã mỏi nhung người lính già vẫn cần mẫn canh giấc ngủ ngàn thu cho các anh hùng Liệt sĩ, góp phần cho đạo lý “uống nước nhớ nguồn” của dân tộc lan toả và trường tồn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn