CHIẾN THẮNG NGỌC HỒI – ĐỐNG ĐA (1789)
Vào cuối thế kỷ XVIII, đất nước Đại Việt rơi vào tình trạng chia cắt và hỗn loạn kéo dài. Triều đình Lê – Trịnh suy yếu, nội bộ phân tranh, đời sống nhân dân vô cùng khó khăn. Lợi dụng tình hình đó, nhà Thanh ở phương Bắc đã đem quân xâm lược nước ta với danh nghĩa “phù Lê”, thực chất là muốn thôn tính Đại Việt.
Cuối năm 1788, quân Thanh với lực lượng đông đảo do Tôn Sĩ Nghị chỉ huy đã nhanh chóng tiến vào Thăng Long. Trước sức mạnh ban đầu của địch, một số lực lượng phải tạm thời rút lui để bảo toàn lực lượng.
Trong tình thế cấp bách, Nguyễn Huệ – lãnh tụ phong trào Tây Sơn – đã lên ngôi hoàng đế tại Phú Xuân, lấy niên hiệu là Quang Trung. Ngay sau đó, ông quyết định dẫn quân ra Bắc đánh đuổi quân Thanh.
Trước khi xuất quân, Quang Trung đã có những lời hiệu triệu đầy khí thế, khẳng định quyết tâm đánh bại kẻ thù. Ông nói rằng:
“Đánh cho để dài tóc, đánh cho để đen răng…”
Lời nói ấy không chỉ thể hiện quyết tâm chiến đấu mà còn khơi dậy lòng yêu nước của toàn quân.
Điều đặc biệt trong chiến dịch này chính là tốc độ hành quân thần tốc. Quân Tây Sơn tiến quân liên tục ngày đêm từ Phú Xuân ra Bắc, vượt qua quãng đường rất dài trong thời gian ngắn. Trên đường đi, họ còn vừa tuyển thêm quân, vừa củng cố lực lượng.
Tết Kỷ Dậu năm 1789, trong khi quân Thanh còn đang chủ quan ăn Tết, không đề phòng, thì quân Tây Sơn đã bất ngờ mở cuộc tấn công.
Đêm 30 Tết, quân ta bắt đầu đánh vào các vị trí tiền tiêu của địch. Các trận đánh diễn ra nhanh, mạnh và bất ngờ khiến quân Thanh không kịp trở tay.
Trận đánh lớn và quan trọng nhất diễn ra tại đồn Ngọc Hồi. Đây là một vị trí phòng thủ kiên cố, được quân Thanh xây dựng với hệ thống lũy đất và hỏa lực mạnh.
Trước tình hình đó, Quang Trung đã đưa ra một chiến thuật rất sáng tạo. Ông cho quân sử dụng những tấm khiên lớn, có thể chống đạn, vừa tiến vừa che chắn. Quân ta tiến lên trong đội hình chặt chẽ, giảm thiểu thương vong.
Khi đến gần, quân ta bất ngờ xông lên, phá vỡ phòng tuyến của địch. Quân Thanh hoảng loạn, đội hình tan rã.
Cùng lúc đó, tại Đống Đa, quân ta tiếp tục tấn công dữ dội. Quân Thanh bị đánh tan tác, xác giặc chất thành từng đống lớn.
Tướng giặc Tôn Sĩ Nghị hoảng sợ, bỏ chạy về nước qua đường biên giới. Chỉ trong vòng vài ngày, toàn bộ quân Thanh bị tiêu diệt hoặc tan rã.
Ngày mùng 5 Tết năm 1789, quân Tây Sơn tiến vào Thăng Long trong niềm vui chiến thắng của nhân dân.
Chiến thắng Ngọc Hồi – Đống Đa không chỉ là một chiến thắng quân sự mà còn là biểu tượng của ý chí quật cường, tinh thần độc lập và lòng yêu nước của dân tộc Việt Nam. Nó cho thấy rằng với chiến lược đúng đắn và tinh thần quyết tâm, ta có thể đánh bại bất kỳ kẻ thù nào.



