Cựu chiến binh

Chiến thắng tại chiến trường Bình Định

Bác Lê Sỹ Thảo, sinh năm 1948, nhập ngũ năm 1985 và tham gia chiến đấu tại chiến trường Bình Định trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Là chiến sĩ thuộc đơn vị 677QĐ1, bác giữ chức vụ CS, cấp bậc H1. Trong suốt cuộc chiến, trận đánh tại Đồi Nhạn vào năm 1986 là một trong những kỷ niệm bác nhớ mãi. Tại đây, bác cùng đồng đội đã kiên cường chống lại sự tấn công mãnh liệt của địch, bảo vệ thành công khu vực chiến lược. Sau khi xuất ngũ vào năm 1987, bác được trao Huân chương Chiến sĩ vì những thành tíc

Thanh Hóa24/12/2025Nguyễn Thị Thúy (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Lê Sỹ Thảo ngồi lặng lẽ trong ngôi nhà nhỏ ở thôn Hạ Vũ 1, đôi mắt bác nhìn xa xăm, dường như đang sống lại những ngày tháng gian khổ trong cuộc chiến. Khi tôi hỏi về những ký ức trong thời gian tham gia chiến đấu, bác cười nhẹ rồi kể:

"Năm 1986, đơn vị chúng tôi, 677QĐ1, nhận lệnh tấn công vào Đồi Nhạn, một khu vực rất quan trọng ở Bình Định. Đồi Nhạn là một vị trí chiến lược, nằm trên cao, địch chiếm giữ lâu dài và lợi dụng để giám sát các hoạt động của ta. Khi chúng tôi lên đến nơi, pháo địch đã nã xuống không ngừng. Khói lửa mịt mù, tiếng đạn bom như xé tan không khí. Tuy nhiên, chúng tôi không hề nao núng."

Bác ngừng lại một chút, giọng trầm lắng như sống lại ký ức: "Lúc đó, có một tình huống rất nguy hiểm. Một đồng đội của tôi bị trúng đạn và nằm ngay giữa chiến trường. Tôi và một vài chiến sĩ khác vội vã chạy đến, bất chấp mưa bom bão đạn, để cứu cậu ấy. Khi dìu cậu ấy về sau chiến hào, chúng tôi phải qua một bãi mìn. Tim tôi lúc ấy đập mạnh, nhưng không thể dừng lại, vì tôi biết nếu không hành động ngay thì đồng đội sẽ không còn cơ hội sống sót."

Bác tiếp tục: "May mắn thay, chúng tôi đã đưa được đồng đội về vị trí an toàn. Lúc ấy, tôi thấy mọi người trong đội đều kiên cường và không sợ hãi. Đúng là sức mạnh của đoàn kết. Mặc dù chúng tôi phải đối mặt với vô vàn khó khăn, nhưng chỉ cần tất cả cùng quyết tâm, không gì là không thể vượt qua."

Khi tôi hỏi bác về điều gì khiến bác tự hào nhất trong suốt quãng thời gian chiến đấu, bác không ngần ngại đáp: "Điều tự hào nhất là không chỉ giành được chiến thắng mà là sự hy sinh của những người đồng đội. Họ đã ra đi, nhưng chính họ đã làm cho tôi thêm mạnh mẽ. Cảm giác đó không thể diễn tả bằng lời."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn