CHIẾN THẮNG TRONG Ý CHÍ: NGƯỜI CON GÁI KHÔNG KHUẤT PHỤC
Ngày tiếp theo tại trại giam, Sáu bị chuyển vào phòng giam riêng. Cô quan sát từng viên gạch, từng vết rỉ sét của song sắt, từng vệt máu cũ còn sót lại. Không gian tối tăm, ẩm mốc, mùi sắt hòa với mùi mồ hôi của tù nhân khiến người bình thường phát hoảng. Nhưng Sáu bước vào, lưng thẳng, mắt sáng, ánh nhìn lạnh lùng nhưng tràn đầy quyết tâm.
Các cai ngục thử đủ mọi thủ đoạn: đánh đập, treo ngược, bỏ đói, dí điện. Sáu chịu đựng mọi cực hình mà không hé răng khai về đồng đội. Cô lẩm nhẩm trong đầu từng câu hát, từng bài ca yêu nước, vừa để trấn tĩnh tinh thần, vừa truyền sức mạnh cho các tù nhân khác.
Một buổi chiều, một cai ngục già tên Lemo cố tình giễu cợt:
“Cô bé, sớm muộn gì cũng phải nói, phải khai ra đồng đội của cô đấy.”
Sáu nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng chắc nịch:
“Tôi làm, tôi chịu. Một mình tôi. Đồng đội tôi không liên quan gì!”
Sự kiên cường ấy khiến cả cai ngục và tù nhân bên cạnh nể phục. Trong những lúc một mình, cô ngồi nép vào góc tối, tưởng tượng mình đang đứng trên đồng quê, dưới rừng dừa xanh mát, nghe tiếng chim hót và tiếng gió. Từng chi tiết ấy trong tâm trí Sáu trở thành nguồn sức mạnh vô hạn.
Đêm xuống, cô hát thầm. Giọng Sáu trong trẻo, mạnh mẽ, làm dịu nỗi đau của cả phòng giam. Tù nhân kể lại rằng chưa từng thấy ai trẻ tuổi như vậy mà dũng cảm đến vậy. Sáu đã trở thành ngọn lửa nhỏ, thắp sáng hy vọng trong bóng tối của trại giam.
Cô cũng suy nghĩ về tương lai, về quê hương, về sự hy sinh của mẹ và dân làng. Cô tự nhủ:
“Nếu không vì quê hương, không vì dân, tôi sẽ không có sức chịu đựng này. Nhưng giờ tôi thấy tất cả đau đớn đều đáng giá, vì tự do sẽ đến.”


