Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

-Chiến thắng Xuân Lộc (4/1975) – Đập tan 'Cánh cửa thép' bảo vệ Sài Gòn

tác giả: Vũ Khánh Ngọc

Gia Lai22/08/2026xã Vĩnh Thuận (xã Vĩnh Thuận)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Từ ngày 9/4 đến ngày 21/4/1975, tại thị xã Xuân Lộc (tỉnh Đồng Nai), Quân đoàn 4 Quân giải phóng đã ghi dấu một trận đại chiến then chốt trong Chiến dịch Hồ Chí Minh với Chiến thắng Xuân Lộc – đập tan "cánh cửa thép" phòng thủ kiên cố cuối cùng của chính quyền Ngụy Sài Gòn từ hướng Đông.

Sau thất bại thảm hại tại Tây Nguyên và dải đất miền Trung, Tổng thống Ngụy Nguyễn Văn Thiệu cùng Bộ Tổng Tham mưu Sài Gòn đã dốc toàn lực xây dựng Xuân Lộc thành một "Tuyến phòng thủ tử thủ". Nơi đây được coi là "Cánh cửa thép" bảo vệ trực tiếp sào huyệt Sài Gòn từ phía Đông. Địch đã tập trung tại Xuân Lộc Sư đoàn 18 Ngụy – đơn vị chiến đấu sừng sỏ nhất còn lại – cùng lực lượng xe tăng, pháo binh hạng nặng và Lữ đoàn Nhảy dù ứng cứu. Tướng Lê Minh Đảo (Tư lệnh Sư đoàn 18 Ngụy) tuyên bố ngạo mạn trên đài phát thanh: "Tôi sẽ dẫm nát Quân giải phóng tại Xuân Lộc!".

Rạng sáng ngày 9/4/1975, Quân đoàn 4 ta nổ súng tiến công thị xã Xuân Lộc. Trận chiến diễn ra cực kỳ ác liệt do địch chống trả điên cuồng và huy động máy bay trút các loại bom cúc, bom CBU hủy diệt trận địa ta.

Nhận thấy tiến công trực diện vào thị xã gặp nhiều khó khăn, Bộ Tư lệnh chiến dịch đã mưu trí thay đổi phương châm tác chiến: chuyển từ tiến công trực diện sang bao vây, chia cắt và đánh diệt viện. Quân ta tiêu diệt các căn cứ vệ tinh xung quanh, cắt đứt hoàn toàn Quốc lộ 1 và Đường 20, cô lập hoàn toàn Xuân Lộc với Sài Gòn.

Bị vây hãm ngột ngạt và không còn khả năng viện trợ, rạng sáng ngày 21/4/1975, toàn bộ lực lượng quân Ngụy tại Xuân Lộc bị đập tan và tháo chạy thảm hại. "Cánh cửa thép" Xuân Lộc hoàn toàn sụp đổ. Thắng lợi này đã làm cho Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu phải tuyên bố chối bỏ chức vụ và tháo chạy ra nước ngoài, mở toang con đường cho 5 cánh quân ta thần tốc tiến về giải phóng Sài Gòn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn