Cựu Thanh niên xung phong

CHIẾN THUẬT CỦA QUÂN GIẢI PHÓNG

Bắc Ninh17/06/2026NGUYỄN VĂN VÂN3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa khô năm ấy, cánh rừng già miền Đông Nam Bộ phủ một màu xanh thẫm. Những con đường mòn xuyên qua rừng cao su, băng qua suối cạn và những cánh đồng cỏ tranh trở thành tuyến hành quân quen thuộc của các đơn vị Quân giải phóng. Trong căn lán lợp lá trung quân, Đại đội trưởng Ba Thành đang cùng các cán bộ nghiên cứu bản đồ để chuẩn bị cho một trận đánh quan trọng. Địch vừa thiết lập một cứ điểm án ngữ trên trục đường vận chuyển của ta. Từ đây, chúng thường xuyên tổ chức những cuộc càn quét vào vùng giải phóng, gây nhiều tổn thất cho nhân dân. Bộ chỉ huy quyết định phải đánh vào cứ điểm này để phá thế kìm kẹp, mở rộng địa bàn hoạt động. Trung đội trưởng Minh, một chiến sĩ trẻ mới từ miền Bắc vào chiến trường chưa đầy một năm, chăm chú lắng nghe. Anh từng được học nhiều về nghệ thuật quân sự của dân tộc, nhưng đây là lần đầu tiên trực tiếp tham gia xây dựng kế hoạch tác chiến quy mô lớn. Đại đội trưởng Ba Thành chậm rãi nói: Muốn thắng địch mạnh hơn về vũ khí, ta phải biết phát huy sở trường của mình. Đó là dựa vào dân, bám đất, nắm chắc tình hình và đánh bằng những cách mà địch không ngờ tới. Theo tin tức từ cơ sở cách mạng trong vùng, cứ điểm địch có khoảng một đại đội bộ binh, được bảo vệ bằng hàng rào dây thép gai nhiều lớp và các lô cốt kiên cố. Ban ngày, chúng tuần tra liên tục; ban đêm thường chủ quan vì cho rằng rừng sâu là chướng ngại tự nhiên ngăn bước quân giải phóng. Sau nhiều giờ bàn bạc, kế hoạch tác chiến được thông qua. Đại đội sẽ chia thành nhiều mũi nhỏ, bí mật tiếp cận mục tiêu từ các hướng khác nhau. Một tổ đặc công có nhiệm vụ mở cửa mở. Lực lượng chủ công sẽ nhanh chóng thọc sâu vào trung tâm cứ điểm, vô hiệu hóa sở chỉ huy và trận địa hỏa lực của địch. Các tổ chốt chặn bố trí sẵn trên những tuyến đường có thể địch rút chạy hoặc quân tiếp viện kéo đến. Những ngày tiếp theo, cán bộ và chiến sĩ tích cực chuẩn bị. Ban ngày, họ tranh thủ nghỉ ngơi dưới những tán rừng rậm. Đêm xuống, từng tổ bí mật đi trinh sát địa hình. Người dân địa phương âm thầm giúp đỡ bộ đội, từ việc dẫn đường đến tiếp tế lương thực. Một cụ già tóc bạc nắm tay Minh dặn dò: Các chú đánh giặc thì phải giữ gìn sức khỏe. Bà con luôn ở bên các chú. Minh cảm nhận sâu sắc rằng sức mạnh của Quân giải phóng không chỉ đến từ lòng dũng cảm mà còn từ sự đùm bọc, che chở của nhân dân. Đêm xuất quân, bầu trời không trăng. Đội hình bộ đội lặng lẽ tiến bước. Không ai nói với ai một lời. Tiếng lá khô dưới chân được hạn chế đến mức thấp nhất. Mỗi người đều hiểu rằng yếu tố bí mật là điều kiện quan trọng quyết định thắng lợi. Khi còn cách mục tiêu vài trăm mét, các mũi tiến công dừng lại kiểm tra lần cuối. Đồng hồ chỉ đúng giờ quy định. Một tiếng nổ nhỏ phát ra từ hướng cửa mở. Tổ đặc công đã hoàn thành nhiệm vụ. Ngay lập tức, các mũi tiến công đồng loạt xung phong. Tiếng hô vang dội: Xung phong! Địch hoàn toàn bất ngờ. Chúng vội vã chống trả nhưng đội hình đã rối loạn. Các chiến sĩ Quân giải phóng tận dụng địa hình, liên tục cơ động, đánh gần, không cho đối phương phát huy ưu thế hỏa lực mạnh. Minh cùng tổ chiến đấu nhanh chóng chiếm được một công sự bên cánh phải. Anh nhớ lời dặn của chỉ huy: "Đánh chắc thắng, hiệp đồng chặt chẽ, giữ vững quyết tâm." Sau gần một giờ chiến đấu quyết liệt, sở chỉ huy địch bị khống chế. Một số tên ngoan cố tìm cách tháo chạy nhưng đã bị lực lượng chốt chặn ngăn lại. Tín hiệu chiến thắng được phát ra. Rạng sáng hôm sau, đơn vị nhanh chóng rút khỏi khu vực theo đúng kế hoạch. Trước khi rời đi, bộ đội giúp nhân dân khắc phục thiệt hại do địch gây ra trong những đợt càn quét trước đó. Trên đường hành quân, Minh hỏi Đại đội trưởng Ba Thành: Thưa anh, điều gì là quan trọng nhất trong chiến thuật của Quân giải phóng? Người chỉ huy trầm ngâm một lát rồi đáp: Đó là biết lấy nhỏ thắng lớn, lấy ít địch nhiều bằng nghệ thuật quân sự phù hợp với hoàn cảnh thực tế. Ta không đối đầu theo cách mà địch mong muốn. Ta chủ động lựa chọn thời cơ, địa điểm và phương thức chiến đấu có lợi nhất cho mình. Ông tiếp tục giải thích rằng trong kháng chiến, Quân giải phóng đã vận dụng linh hoạt nhiều hình thức tác chiến khác nhau: từ du kích chiến, phục kích, tập kích đến vận động chiến. Khi địch mạnh, ta phân tán, cơ động để bảo toàn lực lượng. Khi có thời cơ thuận lợi, ta tập trung lực lượng để giành thắng lợi quyết định. Minh lặng im suy nghĩ. Anh hiểu rằng đằng sau mỗi trận thắng là biết bao công sức chuẩn bị, sự hy sinh của đồng đội và sự đóng góp to lớn của nhân dân. Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, Minh trở về thăm lại chiến trường xưa. Những cánh rừng năm nào đã xanh tốt trở lại. Con đường đất đỏ từng in dấu chân hành quân nay trở thành tuyến giao thông nhộn nhịp. Đứng trước bia tưởng niệm đồng đội, ông bồi hồi nhớ lại những ngày tháng gian khổ mà hào hùng ấy. Chiến thắng không chỉ được tạo nên bởi lòng dũng cảm trên chiến trường mà còn bởi trí tuệ, sự sáng tạo trong nghệ thuật quân sự và tinh thần đoàn kết của toàn dân tộc. Những chiến thuật linh hoạt của Quân giải phóng là kết quả của kinh nghiệm được đúc kết qua thực tiễn chiến đấu lâu dài. Đó là nghệ thuật biết phát huy sức mạnh của chiến tranh nhân dân, biết biến khó khăn thành lợi thế và luôn giữ vững ý chí quyết tâm giành độc lập, tự do cho Tổ quốc. Câu chuyện về những người lính năm xưa sẽ mãi được nhắc nhớ như một phần của lịch sử dân tộc. Từ trong gian khổ, họ đã viết nên những trang sử vẻ vang bằng lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và niềm tin son sắt vào ngày đất nước hòa bình, thống nhất. Những bài học về ý chí, sự đoàn kết và khả năng thích ứng trước thử thách vẫn còn nguyên giá trị đối với các thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn