“Chiến tranh ai cũng sợ, nhưng khi Tổ quốc cần thì mình phải đi.
Anh hùng lực lượng vũ trang
Năm 1978, bác xuất ngũ trở về quê hương Đại Từ. Từ chiến trường trở về ruộng đồng, bác bắt đầu cuộc sống mới giản dị như bao người nông dân khác. Sau này, bác làm việc trong ngành bưu điện vẫn tiếp tục gắn bó với những đường dây liên lạc, nhưng là những đường dây của thời bình, nối liền những cuộc gọi gia đình thay cho mệnh lệnh chiến trường.
Điều khiến tôi trân trọng nhất ở bác là sự khiêm nhường. Bác luôn nói mình chỉ là một người lính nhỏ bé trong hàng triệu người lính đã góp phần làm nên chiến thắng. Nhưng tôi hiểu rằng chính những “người lính nhỏ bé” ấy đã tạo nên sức mạnh lớn lao của dân tộc.
Mỗi dịp tháng Tư về, khi cả nước kỷ niệm ngày thống nhất, bác lại ngồi trầm ngâm nhớ về đồng đội năm xưa. Bác bảo: “Chiến tranh ai cũng sợ, nhưng khi Tổ quốc cần thì mình phải đi. Chỉ mong thế hệ sau không bao giờ phải cầm súng nữa.”
Mùa xuân 1975 đã lùi xa hơn nửa thế kỷ. Đất nước hôm nay đang đổi mới từng ngày. Nhưng trong ký ức của người lính thông tin năm ấy, mùa xuân đó vẫn là mùa xuân rực rỡ nhất mùa xuân của đoàn tụ, của hòa bình và của niềm tin vào tương lai.
Câu chuyện của bác giúp tôi hiểu rằng lịch sử không chỉ được làm nên bởi những trận đánh vang dội, mà còn được gìn giữ bởi những con người âm thầm, tận tụy với nhiệm vụ của mình. Và chính từ những ký ức ấy, thế hệ trẻ hôm nay càng thêm trân trọng giá trị của hòa bình, độc lập những điều tưởng chừng bình dị nhưng đã phải đánh đổi bằng biết bao mồ hôi và máu xương.



