Chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam 1978 - Chiến thắng chiến tranh bảo vệ Tổ quốc ở biên giới Tây Nam - bài học cho công cuộc bảo vệ chủ quyền đất nước
Đỗ Ngọc Hải Đăng
NHỮNG NGÀY GIỮ BIÊN CƯƠNG TÂY NAM
Cuối những năm 1970.
Sau ngày đất nước thống nhất chưa lâu, trong khi nhân dân Việt Nam đang bắt tay vào khôi phục cuộc sống, vùng biên giới Tây Nam lại phải đối mặt với những cuộc tấn công ngày càng nghiêm trọng của lực lượng Khmer Đỏ.
Từ những vùng biên giới của Tây Ninh, An Giang, Kiên Giang đến các khu vực giáp Campuchia, tiếng súng lại vang lên.
Những người lính vừa trở về từ chiến trường chưa lâu lại một lần nữa khoác ba lô.
Nhưng lần này, nhiệm vụ của họ không phải tiến sâu vào một chiến trường xa lạ.
Họ trở về với chính biên giới của Tổ quốc.
NGƯỜI LÍNH TRỞ LẠI BIÊN CƯƠNG
Một buổi sáng cuối năm 1977, tại một đơn vị đóng quân gần biên giới, một chiến sĩ trẻ nhận được lệnh hành quân.
Anh vừa mới trở về quê chưa lâu.
Mẹ anh đã mong ngày con trở về từ chiến tranh.
Nhưng giờ đây, anh lại phải lên đường.
Mẹ chỉ hỏi:
— Lần này con đi đâu?
Anh đáp:
— Con lên biên giới.
Bà im lặng.
Một lúc sau, bà lấy chiếc khăn cũ đưa cho con.
— Giữ mình nhé.
Anh gật đầu.
Không ai nói thêm.
Bởi cả hai đều hiểu: đất nước vừa hòa bình nhưng người lính vẫn chưa thể có một cuộc sống thật sự bình yên.
GIỮ TỪNG TẤC ĐẤT
Các cuộc tấn công xuyên biên giới ngày càng gia tăng, gây thương vong cho dân thường và bộ đội Việt Nam.
Ở nhiều vùng biên giới, người dân phải sơ tán.
Những ngôi làng vốn yên bình trở nên vắng lặng.
Nhưng cũng chính tại đây, tinh thần bảo vệ quê hương lại được thể hiện mạnh mẽ.
Người lính bám chốt.
Người dân hỗ trợ bộ đội.
Những người làm công tác hậu cần vận chuyển lương thực, thuốc men.
Các đơn vị quân đội vừa chiến đấu vừa bảo vệ nhân dân.
Một chiến sĩ trẻ nhìn ngôi nhà bị phá hỏng bên đường.
Anh hỏi người dân:
— Bác còn ai trong nhà không?
Người đàn ông lắc đầu.
— Còn cháu gái tôi.
Anh chỉ về phía xa.
— Bộ đội đưa cháu đi rồi.
Người lính siết chặt khẩu súng.
Anh hiểu rằng nhiệm vụ của mình không chỉ là giữ một đường biên.
Đó còn là bảo vệ những người dân đang sống phía sau đường biên ấy.
NHỮNG NGƯỜI LÍNH TRÊN ĐƯỜNG BIÊN
Chiến đấu ở biên giới Tây Nam là một cuộc chiến vô cùng khắc nghiệt.
Rừng núi, đồng ruộng, kênh rạch và những tuyến biên giới dài khiến việc cơ động khó khăn.
Nhiều đơn vị phải hành quân trong đêm.
Có những chiến sĩ ngày hôm trước còn làm nhiệm vụ ở một chốt nhỏ, hôm sau đã phải hành quân qua những vùng đất xa lạ.
Họ chiến đấu trong điều kiện thiếu thốn.
Nhưng điều khiến họ kiên trì chính là một suy nghĩ rất đơn giản:
Nếu biên giới không được giữ, cuộc sống của người dân sẽ không thể bình yên.
TỪ PHÒNG THỦ ĐẾN PHẢN CÔNG
Trước những cuộc tấn công ngày càng nghiêm trọng, Việt Nam từng bước tổ chức các hoạt động phản công và đẩy lùi lực lượng Khmer Đỏ khỏi lãnh thổ Việt Nam.
Cuối năm 1978, tình hình chiến sự bước sang giai đoạn quyết liệt.
Ngày 23/12/1978, Việt Nam tiến hành cuộc phản công quy mô lớn trên toàn tuyến biên giới Tây Nam.
Các lực lượng Việt Nam tiến công, đẩy lực lượng Khmer Đỏ ra khỏi lãnh thổ Việt Nam và sau đó tiến vào Campuchia, phối hợp với lực lượng Campuchia nhằm lật đổ chế độ Khmer Đỏ.
Ngày 7/1/1979, Phnom Penh được giải phóng.
Đối với người dân Campuchia, đó cũng là thời điểm mở ra cơ hội thoát khỏi thảm họa diệt chủng.
MỘT CÂU HỎI TRONG LÒNG NGƯỜI LÍNH
Một đêm sau trận chiến, một người lính trẻ ngồi bên đồng đội.
Anh hỏi:
— Chúng ta chiến đấu ở đây để làm gì?
Người lính lớn tuổi nhìn anh:
— Trước hết là để bảo vệ quê hương mình.
— Còn khi sang bên kia biên giới?
Người lính im lặng một lúc rồi nói:
— Khi một dân tộc bị đẩy vào thảm họa, việc giúp họ thoát khỏi thảm họa cũng là một trách nhiệm.
Người lính trẻ nhìn về phía chân trời.
Anh không nói nữa.
Nhưng có lẽ từ đêm ấy, anh hiểu rằng chiến tranh không chỉ có những đường biên trên bản đồ.
Nó còn có con người.
NHỮNG NGƯỜI KHÔNG TRỞ VỀ
Trong cuộc chiến bảo vệ biên giới Tây Nam, nhiều cán bộ, chiến sĩ Việt Nam đã hy sinh.
Có những người ngã xuống ngay trên vùng biên giới quê hương.
Có người hy sinh khi làm nhiệm vụ giúp nhân dân Campuchia.
Họ để lại phía sau những gia đình đang chờ đợi.
Một người mẹ nhận giấy báo tử của con.
Bà không khóc trước mặt người đưa tin.
Chỉ hỏi:
— Con tôi hy sinh ở đâu?
Người cán bộ trả lời.
Bà im lặng rất lâu.
Rồi bà nói:
— Chỉ mong đất nước được bình yên.
Đó là câu nói của rất nhiều người mẹ Việt Nam trong những năm chiến tranh.
BÀI HỌC CÒN LẠI
Chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam đã để lại nhiều bài học sâu sắc.
Trước hết là bài học về cảnh giác và bảo vệ chủ quyền.
Hòa bình không có nghĩa là được phép chủ quan.
Thứ hai là sức mạnh của đoàn kết dân tộc và ý chí bảo vệ đất nước.
Khi chủ quyền bị đe dọa, sức mạnh lớn nhất của một quốc gia là sự đồng lòng của nhân dân.
Và một bài học quan trọng khác là giữ gìn hòa bình phải đi cùng với tôn trọng độc lập, chủ quyền và quyền sống của các dân tộc.
NỬA THẾ KỶ NHÌN LẠI
Ngày hôm nay, những vùng biên giới Tây Nam đã có nhiều đổi thay.
Những con đường mới mở.
Những ngôi trường mọc lên.
Những vùng đất từng vang tiếng súng nay trở thành nơi người dân làm ăn, sinh sống.
Nhưng ở đâu đó vẫn còn những nghĩa trang liệt sĩ.
Những tấm bia ghi tên người đã khuất.
Những cựu chiến binh mang trên mình ký ức của một thời không thể quên.
Một người lính già trở lại chiến trường xưa.
Ông đứng rất lâu trước một ngôi mộ.
— Đồng đội tôi đấy.
Người cháu hỏi:
— Ông có buồn không?
Ông gật đầu.
— Có.
Rồi ông nhìn những đứa trẻ đang chơi gần đó.
— Nhưng nhìn cuộc sống hôm nay, ông thấy sự hy sinh của họ có ý nghĩa.
Ông đặt bó hoa xuống.
GIỮ LẤY HÒA BÌNH
Chiến thắng trong cuộc chiến bảo vệ biên giới Tây Nam không chỉ là câu chuyện của những trận đánh.
Đó là câu chuyện về một dân tộc vừa bước ra khỏi chiến tranh nhưng vẫn phải cầm súng để bảo vệ từng tấc đất quê hương.
Đó cũng là câu chuyện về những người lính đã chiến đấu để bảo vệ nhân dân, đồng thời góp phần giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi chế độ Khmer Đỏ.
Ngày hôm nay, khi đất nước sống trong hòa bình, bài học lớn nhất không phải là nhớ về chiến tranh bằng lòng hận thù.
Mà là trân trọng hòa bình, ghi nhớ sự hy sinh và luôn có trách nhiệm với chủ quyền, độc lập của Tổ quốc.
Bởi hòa bình hôm nay được xây dựng trên những mất mát của ngày hôm qua.
Và mỗi thế hệ đều có một cách để bảo vệ thành quả ấy:
Giữ vững chủ quyền, đoàn kết, tỉnh táo trước những thách thức và cùng nhau xây dựng một đất nước đủ mạnh để bảo vệ hòa bình.



