Bài viết

CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI

Nghệ An01/07/2026Trần Thị Oanh (xã Nghĩa Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI

Tôi sinh năm 1996. Chiến tranh với tôi chỉ là những trang sách và những câu chuyện được nghe từ những người đã đi qua những năm tháng khốc liệt ấy. Trong số đó, câu chuyện của chú Thành – người hàng xóm sát nhà tôi – luôn khiến tôi day dứt mỗi khi nhớ lại.

Một lần, khi tôi hỏi chú: “Lần đầu ra chiến trường, chú sợ không?”, chú im lặng rất lâu rồi mới bắt đầu kể.

Sau khi nhận Lệnh tổng động viên đầu xuân năm 1979, chú cùng đơn vị hành quân lên biên giới phía Bắc. Những ngày đầu, cả đơn vị gần như không có khái niệm ngày hay đêm. Hễ có lệnh là lên đường, băng rừng, vượt suối, đào công sự và sẵn sàng chiến đấu.

Chú bảo, điều khó khăn nhất không phải là cái rét cắt da hay những bữa cơm vội, mà là tiếng súng. Mỗi khi tiếng pháo dội về từ phía trước, ai cũng biết trận đánh đã bắt đầu. Không ai nói với ai câu nào, chỉ lặng lẽ siết chặt khẩu súng và nhìn về phía đồng đội.

Trong một trận đánh, đơn vị của chú phải giữ một điểm cao. Đạn pháo trút xuống liên tục. Đất đá tung mù mịt. Người đồng đội chiến đấu ngay bên cạnh chú vừa còn cười nói với nhau lúc nghỉ chân, chỉ ít phút sau đã ngã xuống.

Chú kể đến đây thì dừng lại rất lâu.

“Chú còn nhớ tên anh ấy không?” – tôi khẽ hỏi.

Chú gật đầu. “Nhớ chứ. Những người đã nằm lại thì làm sao quên được.”

Chú nói, sau trận đánh, đơn vị tiếp tục nhiệm vụ. Không ai có nhiều thời gian để khóc. Người còn sống phải tiếp tục tiến lên, bởi phía sau là Tổ quốc, là gia đình, là những người dân đang chờ họ bảo vệ.

Nhiều năm đã trôi qua, nhưng mỗi lần nhắc đến cuộc chiến, chú không bao giờ kể mình đã lập được chiến công gì. Điều chú nhắc nhiều nhất vẫn là những người đồng đội đã mãi mãi ở lại nơi biên cương.

Tôi nhận ra, ký ức đau nhất của người lính không phải là những trận đánh ác liệt, mà là sự thiếu vắng của những người từng cùng mình vào sinh ra tử.

Mỗi lần nghe chú kể, tôi càng hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng tuổi thanh xuân, bằng máu và bằng cả cuộc đời của biết bao người lính như chú Thành và những đồng đội của chú trên tuyến biên giới phía Bắc mùa xuân năm 1979.Bottom of Form

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn