Chiến tranh biên giới Việt Trung những ngày tháng 2 năm 1979
Cô vũ Thị Hải là người trực tiếp tham gia vào những ngày đầu tiên chiến tranh biên giới Việt Trung, những chi tiết cô kể rất đáng nhớ nhưng mỗi lần kể cô lại không cầm được nước mắt, điều đó khiến câu chuyện chưa thể hiện được rõ nét và toát lên sự khó khăn, anh dũng của những người chiến sĩ tham gia vào chiến tranh biên giới Việt Trung năm 1979
Năm 1978, vì hoàn cảnh gia đình tôi rất nghèo nên tôi phải bỏ học để về làm kinh tế. Tôi tham gia vào đội dân quân tự vệ của địa phương bắt đầu từ tháng 01/1978. Công việc chủ yếu vào ban ngày thì đi đào hầm, hào, trồng tre, cắm chông theo dọc bờ sông Hồng, biên giới Việt Nam và Trung Quốc. Đến đêm thì thay nhau tuần tra, canh gác bảo vệ biên giới Việt – Trung.
Tôi nhớ nhất một kỷ niệm vào lúc 2h00 phút sáng ngày 17/02/1979, thời điểm đó là ca gác của tôi và 03 thành viên nữa thì có một loạt đạn đầu tiên bắn xối xả về phía chốt của chúng tôi. Đồng chí Phan Văn Thao đã không may trúng đạn vào lồng ngực và hi sinh tại chỗ, còn lại 3 anh em chúng tôi được lệnh vừa đánh trả vừa rút lui về phía sau, hàng loạt đạn lửa vun vút bắn về phía chúng tôi. Trung đội của chúng tôi lạc nhau mãi đến sáng mới gặp lại được 6, 7 đồng chí tại ngã 3, Làng Hang. Phía quân đội Trung Quốc khi đó tập trung rất đông trên đồi dứa vẫn tiếp tục bắn xối xả xuống chúng tôi. Tưởng đó là quân đội Việt Nam mình nên anh Nguyễn Hồng Tiến liền ra hiệu cho các đồng chí nữ trong đội đứng ra lộ diện để quân đội ta ngừng nổ súng nhưng khi chúng tôi vừa đứng lên thì hàng loạt đạn lại xối xả về phía chúng tôi. Khi đó, tôi một chân quỳ, một chân chống thì viên đạn sượt qua khửu chân của tôi và may mắn thoát được. Chúng tôi khom người bò theo bờ ao, bờ mương bùn lầy và ra đến đồi trại ong (Đài tưởng niệm liệt sỹ gần cầu Vòm Quang Kim bây giờ) rồi được lệnh vượt qua suối sang đồi bên kia. Vậy là chúng tôi trèo đèo, lội suối, quần áo ướt tả tơi cả ngày. Đến đồi Cốc San, hàng loạt trận pháo câu bắn theo chúng tôi, chúng tôi lại được lệnh ẩn trú vào hầm, sau khi ngớt pháo, tôi bò ra để tìm đồng đội thì thất lạc hết, xung quanh toàn người lạ đang đứng ngơ ngác tìm nhau thì tiếp tục một loạt đạn vút qua người. Tôi liền nằm rạp xuống đất, trên tay vẫn ôm khẩu súng k44 và băng đạn đeo trên người, đất cát, sỏi bụi phủ hết lên người, bụi bay mù mịt. Khoảnh khắc này, tôi đã nghĩ mình có thể bỏ mạng tại quả đồi này, một nơi xa lạ không ai biết mình là ai, bố mẹ và người thân sẽ không tìm thấy xác của mình. Sau đó, lực lượng của bộ đội ta đã đánh trả quyết liệt khiến lực lượng quân địch phải rút quân về nước. Trận chiến này tôi đã được Bộ chỉ huy quân sự tỉnh Hoàng Liên Sơn tặng bằng khen vì lòng dũng cảm, tham gia kháng chiến.
Tôi cảm thấy mình thật may mắn và hạnh phúc khi được cầm súng tham gia cuộc chiến bảo vệ tổ quốc và được may mắn sống sót trở về với thời bình. Mỗi khi nhớ lại những khoảnh khắc, kỷ niệm thời chiến, thực sự tôi không cầm được những giọt nước mắt cảm xúc. Ký ức, hoài niệm thì còn rất nhiều, tuy nhiên do thời gian chương trình có hạn, tôi xin được dừng bút tại đây. Trên đây là câu chuyện kể về chiến trường xưa của tôi.



