chiến tranh chống mỹ cứu nước
kháng chiến chống mỹ cứu nước
Trong căn nhà nhỏ ở thôn Hữu Lộc, xã Đông Thọ, tỉnh Tuyên Quang, người cựu chiến sĩ Âu Văn Nga vẫn nhớ như in những năm tháng chiến tranh đầy bom đạn. Mái tóc đã bạc đi nhiều, nhưng ánh mắt ông thì vẫn sắc và sáng như thời tuổi trẻ—thời ông cùng đồng đội vượt qua bao trận đánh ác liệt để bảo vệ Tổ quốc.
Một buổi chiều, ông kể lại:
“Hồi đó, chúng tôi đóng quân trên một quả đồi. Đơn vị vừa hành quân xong thì máy bay địch ập tới. Bom rơi, đạn nổ, đất trời như muốn xé toạc. Tôi đang chạy ra kéo một đồng đội bị thương vào hầm thì một mảnh đạn bay xé gió. Chỉ nghe chát một tiếng... Tôi gục xuống.”
Ông đưa tay lên chạm vào bên trái đầu, nơi giờ đây vẫn còn một mảnh đạn bé bằng đầu đũa nằm sâu trong hộp sọ—một “kỷ vật” chiến tranh mà bác sĩ không thể lấy ra được vì quá nguy hiểm.
“Hồi ấy, tưởng mình không sống nổi. Nhưng nghĩ đến đồng đội còn đang chiến đấu, tôi nghiến răng chịu đau, băng lại rồi tiếp tục đi. Mảnh đạn đó… nó đi theo tôi đến tận bây giờ.”
Những ngày tháng điều trị sau hòa bình cũng không hề dễ dàng. Đôi khi mảnh kim loại nhỏ đó khiến ông đau đầu, Trong gian nhà giản dị, giọng ông Nga trầm ấm, pha chút tự hào. Câu chuyện của ông không chỉ là ký ức cá nhân mà còn là lát cắt của cả một thế hệ đã hy sinh tuổi trẻ để đất nước có ngày bình yên, chúng cháu thế hệ sau được sống trong hòa bình ấm no tự do hạnh phúc, thật sự choáng váng, đến bây giờ ông vẫn kiên cường như chính tinh thần người lính năm xưa.



