Cựu chiến binh

CHIẾN TRANH ĐÃ ĐI QUA TÔI NHƯ THẾ NÀO

Một đời người nhìn lại chiến tranh – không phải để ca ngợi đau thương, mà để hiểu giá trị của hòa bình và nhân tính.

Hưng Yên31/12/2025Nguyễn Khánh Chi (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã đi qua tôi không ồn ào như người ta vẫn tưởng. Nó không chỉ là tiếng bom, tiếng súng, hay những trận đánh ghi trong sách sử. Nó đi qua tôi bằng những mất mát nhỏ bé nhưng khắc sâu: một cái tên không còn được gọi, một bàn tay buông ra trong hầm tối, một lời hứa chưa kịp thực hiện.

Chiến tranh lấy đi của tôi tuổi trẻ. Khi trở về, tôi đã không còn là chàng trai mười tám tuổi hồn nhiên của ngày nhập ngũ. Tôi già đi rất nhanh trong suy nghĩ, trong ánh nhìn. Nhưng chiến tranh cũng dạy tôi biết quý từng ngày sống, từng bữa cơm yên lành, từng buổi sáng thức dậy mà không nghe tiếng pháo.

Nó dạy tôi hiểu rằng lòng dũng cảm không chỉ nằm ở lúc xung phong, mà còn ở khả năng sống tử tế sau khi đã đi qua cái chết. Nó dạy tôi biết im lặng trước nỗi đau của người khác, và biết cúi đầu trước những hy sinh không cần được gọi tên.

Nếu hỏi chiến tranh để lại gì trong tôi, tôi sẽ nói: nó để lại một con người biết sợ. Sợ chiến tranh quay lại. Sợ con cháu phải đi lại con đường máu lửa ấy. Và chính nỗi sợ đó khiến tôi trân trọng hòa bình hơn bất kỳ điều gì.

Bây giờ, khi đã ở bên kia của đời người, tôi không mong được nhớ đến như một anh hùng. Tôi chỉ mong những câu chuyện này được kể lại, để thế hệ sau hiểu rằng: hòa bình không phải là điều hiển nhiên, và con người chỉ thực sự lớn lên khi biết giữ gìn nó.

Chiến tranh đã đi qua tôi, để lại sẹo. Nhưng cũng chính từ những vết sẹo ấy, tôi học được cách làm người cho đến tận hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn