Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng những ký ức về một thời “hoa lửa” vẫn còn in đậm trong tâm trí những người đã từng đi qua bom đạn.
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng những ký ức về một thời “hoa lửa” vẫn còn in đậm trong tâm trí những người đã từng đi qua bom đạn. Trong một buổi trò chuyện đầy xúc động, tôi có dịp lắng nghe câu chuyện của bác Nguyễn Văn Bình – một người lính từng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Qua lời kể giản dị nhưng sâu sắc của bác, tôi cảm nhận được rõ hơn giá trị của hòa bình và trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay.
Bác Bình sinh năm 1948 tại một vùng quê nghèo. Năm 1967, khi vừa tròn 19 tuổi, bác tình
nguyện lên đường nhập ngũ. Thời điểm ấy, cuộc kháng chiến chống Mỹ đang ở giai đoạn ác
liệt. Theo lời bác kể, những năm tháng chiến đấu vô cùng gian khổ: hành quân xuyên rừng,
thiếu thốn lương thực, thuốc men, sống giữa mưa bom bão đạn. Có những ngày phải đào hầm
trú ẩn liên tục, có những đêm không thể chợp mắt vì tiếng máy bay gầm rú trên đầu.
Bác nhớ nhất là những lần đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh mình. Có người chỉ mới mười
tám, đôi mươi, còn chưa kịp thực hiện ước mơ giản dị của tuổi trẻ. Nhưng chính trong hoàn
cảnh khắc nghiệt ấy, tình đồng chí, đồng đội lại càng trở nên thiêng liêng. Họ chia nhau từng
ngụm nước, từng nắm cơm vắt, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ nhau.
Khi nhắc đến ngày 30/4/1975 – ngày đất nước hoàn toàn giải phóng dưới sự lãnh đạo của
Ðảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh – giọng bác nghẹn lại. Bác nói đó là khoảnh khắc không thể
nào quên, là niềm vui vỡ òa sau bao năm tháng chiến đấu gian khổ. Ðó không chỉ là chiến
thắng của riêng một thế hệ mà là chiến thắng của cả dân tộc Việt Nam anh hùng.
Sau chiến tranh, bác trở về quê hương, tiếp tục lao động, xây dựng cuộc sống mới. Dù mang
trong mình thương tích chiến tranh, bác chưa bao giờ than phiền. Bác luôn dạy con cháu phải
sống có trách nhiệm, biết ơn những người đã hy sinh vì Tổ quốc.
Nghe bác kể chuyện, tôi nhận ra rằng hòa bình hôm nay không phải điều tự nhiên mà có. Ðó là
thành quả của biết bao máu xương và nước mắt. Là sinh viên Khoa Cơ khí, tôi hiểu rằng trách
nhiệm của mình không chỉ là học tập tốt chuyên môn mà còn phải rèn luyện đạo đức, sống có
lý tưởng, có mục tiêu rõ ràng. Nếu thế hệ cha anh đã chiến đấu bằng súng đạn để bảo vệ Tổ
quốc, thì thế hệ trẻ hôm nay phải chiến đấu bằng tri thức, sáng tạo và bản lĩnh để xây dựng và
phát triển đất nước.
Những câu chuyện như của bác Bình chính là “địa chỉ đỏ” sống động, giúp chúng tôi hiểu rõ
hơn về truyền thống cách mạng của dân tộc. Ðó cũng là lời nhắc nhở rằng chúng tôi không
được phép sống thờ ơ, vô trách nhiệm. Mỗi sinh viên cần xác định rõ vai trò của mình trong
thời đại hội nhập quốc tế: học tập nghiêm túc, tuân thủ pháp luật, đóng góp trí tuệ cho sự
phát triển kinh tế – xã hội.
Thời “hoa lửa” đã qua, nhưng tinh thần của thời hoa lửa vẫn còn đó – tinh thần yêu nước,
đoàn kết, dám hy sinh vì lý tưởng cao đẹp. Ðó chính là ngọn lửa cần được truyền tiếp cho thế
hệ trẻ hôm nay.
Kết thúc buổi trò chuyện, tôi cảm thấy lòng mình lắng lại. Tôi hiểu rằng, để xứng đáng với sự
hy sinh của thế hệ đi trước, bản thân phải không ngừng cố gắng, sống có mục tiêu, có trách
nhiệm với gia đình và xã hội. Hòa bình là món quà vô giá, và nhiệm vụ của chúng tôi là giữ gìn,
phát triển đất nước ngày càng giàu mạnh, văn minh.



