CHIẾN TRANH ĐÃ LÙI XA, NHƯNG HÒA BÌNH CÒN Ở LẠI
CHIẾN TRANH ĐÃ LÙI XA, NHƯNG HÒA BÌNH CÒN Ở LẠI
CHIẾN TRANH ĐÃ LÙI XA, NHƯNG HÒA BÌNH CÒN Ở LẠI
Chiến tranh đã lùi xa.
Những người lính năm xưa nay đã trở thành những ông, những bà.
Họ không còn mang quân phục mỗi ngày.
Không còn hành quân.
Không còn nghe tiếng pháo.
Nhưng phẩm chất của người lính vẫn ở lại.
Nhiều cựu chiến binh Tuyên Quang sau khi trở về đã tiếp tục lao động, sản xuất, tham gia công tác xã hội và xây dựng quê hương.
Có người làm kinh tế.
Có người tham gia công tác ở khu dân cư.
Có người kể chuyện lịch sử cho học sinh.
Có người dành thời gian tìm đồng đội.
Có người giúp đỡ những gia đình khó khăn.
Họ từng chiến đấu để bảo vệ đất nước.
Hôm nay họ tiếp tục cống hiến theo một cách khác.
Đó chính là hành trình từ “thời hoa lửa” đến “thời bình”.
Có lẽ đó cũng là câu trả lời đẹp nhất cho câu hỏi:
Sau chiến tranh, người lính sống như thế nào?
Họ sống để xứng đáng với những người đã không trở về.
Họ sống để xây dựng quê hương.
Và họ kể lại câu chuyện của mình để thế hệ trẻ hiểu rằng:
Hòa bình hôm nay là thành quả cần được trân trọng, gìn giữ và trao lại cho thế hệ mai sau.



