Cựu chiến binh

CHIẾN TRANH DẠY TÔI YÊU HÒA BÌNH

Chiến tranh không chỉ để lại đau thương mà còn dạy con người biết trân trọng hòa bình, nhận ra giá trị của từng khoảnh khắc yên bình và trân quý sự sống xung quanh.

Hưng Yên31/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi còn là một cậu thanh niên 18 tuổi, tôi nhập ngũ và bước chân vào những ngày tháng “thời hoa lửa” tại Thành cổ Quảng Trị. Ban đầu, lòng tôi đầy khí thế, đầy niềm tin vào lý tưởng và sự hào hùng của tuổi trẻ. Nhưng chỉ vài tuần, vài tháng sau, tôi mới nhận ra: chiến tranh không phải câu chuyện hào hùng, mà là sự sống mong manh, là cái chết cận kề từng phút, từng giây, là nỗi sợ hãi không thể kể hết bằng lời.

Có những buổi sáng, đứng trong hầm hào, nghe tiếng pháo nổ rung cả đất trời, tôi nhìn quanh và thấy đồng đội, những người bạn cùng tuổi, ngã xuống ngay trước mắt. Mùi khói, máu, bùn đất trộn lẫn nhau tạo thành một thực tại khốc liệt, khiến trái tim tôi nghẹn lại. Chính trong những giây phút ấy, tôi học được bài học đầu tiên về hòa bình: giá trị của một ngày yên bình thật quý giá đến nhường nào.

Chiến tranh dạy tôi biết trân trọng từng bữa cơm không bom đạn, từng giấc ngủ không tiếng súng, từng cuộc trò chuyện bình thường với gia đình, với bạn bè. Tôi học cách yêu hòa bình không phải bằng lời nói, mà bằng trải nghiệm khắc nghiệt: nhận ra rằng mọi niềm vui nhỏ bé trong đời sống hàng ngày là kết quả của sự hy sinh không đếm xuể từ những người đã ngã xuống.

Có lần, một người đồng đội trẻ hơn tôi vài tuổi bị thương nặng, tôi thấy cô y tá băng qua làn lửa đạn để cứu cậu ấy. Tôi chứng kiến cô ấy ngã xuống nhưng mạng sống cậu bạn được cứu. Sự hy sinh ấy đã dạy tôi điều mà sách vở không thể truyền đạt: yêu hòa bình là biết trân trọng sự sống, là biết yêu thương và bảo vệ nhau.

Hòa bình là thứ không tự nhiên mà có. Nó đến bằng máu, bằng nước mắt, bằng nỗi đau của hàng triệu con người. Chiến tranh dạy tôi rằng: nếu ta không biết yêu hòa bình, không biết trân trọng từng khoảnh khắc yên ấm, thì ta sẽ vô tình phản bội tất cả những hy sinh ấy.

Ngày nay, khi đứng giữa làng quê yên bình, nhìn con cháu vui cười, nhìn mọi người sống đời sống bình dị, tôi càng thấm thía: yêu hòa bình là sống tử tế, sống có trách nhiệm, sống trân trọng từng hơi thở và từng người xung quanh. Chiến tranh dạy tôi rằng không có thứ gì đáng giá hơn hòa bình, và yêu hòa bình là bài học sâu sắc nhất mà tôi nhận được từ chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn