CHIẾN TRANH DẠY TÔI YÊU HÒA BÌNH (1)
Chỉ khi đi qua chiến tranh, con người mới hiểu rằng hòa bình không phải một khái niệm, mà là giá trị sống thiêng liêng nhất.
Tôi không học được cách yêu hòa bình từ sách vở. Tôi học điều đó từ chiến tranh. Từ những ngày sống giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, tôi mới hiểu rằng hòa bình không phải là điều hiển nhiên, mà là kết quả của vô vàn mất mát.
Trong chiến tranh, con người ta không có nhiều lựa chọn. Chúng tôi bước vào trận đánh không phải vì thích đánh nhau, mà vì không còn con đường nào khác để đất nước được sống. Mỗi lần tiếng súng vang lên, tôi lại nghĩ đến một ngày nào đó, khi những tiếng động ấy im bặt, khi con người có thể nói chuyện với nhau bằng lời nói bình thường, chứ không phải bằng bom đạn.
Chiến tranh dạy tôi quý từng phút giây yên ổn. Một bữa cơm không lo chạy bom, một giấc ngủ không giật mình vì pháo kích – những điều tưởng như rất nhỏ, nhưng phải đánh đổi bằng cả tuổi trẻ của một thế hệ.
Tôi từng chứng kiến những người ra đi mà không kịp biết hòa bình trông như thế nào. Chính vì thế, mỗi ngày được sống trong hòa bình đối với tôi là một món nợ ân tình. Tôi sống sao cho xứng đáng với những người đã không còn cơ hội ấy.
Yêu hòa bình, với tôi, không phải là nói những lời lớn lao, mà là sống sao để không bao giờ phải đẩy thế hệ sau vào chiến tranh một lần nữa.



