Cựu chiến binh

CHIẾN TRANH DẠY TÔI YÊU HÒA BÌNH (2)

Chỉ khi đi qua chiến tranh, con người mới hiểu hòa bình không phải điều hiển nhiên. Với người lính từng gùi pháo ở Điện Biên, hòa bình là điều được đánh đổi bằng mồ hôi, máu và cả tuổi trẻ không bao giờ trở lại.

Hưng Yên18/01/2026Bùi Thẩm Quyên (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Đặng Văn Duy không nói nhiều về hòa bình. Nhưng mỗi lần nhắc đến chiến tranh, trong ánh mắt ông lại hiện lên một điều rất rõ: sự trân trọng cuộc sống yên lành hôm nay.

Chiến tranh, theo ông, không dạy con người cách căm thù, mà dạy cách yêu quý những điều bình dị. Một bữa cơm không lo bom đạn. Một giấc ngủ không giật mình giữa đêm. Một buổi trưa yên ả bên hiên nhà, nghe gió sông thổi qua.

Ở Điện Biên Phủ, hòa bình là khái niệm rất xa. Mỗi ngày trôi qua đều gắn với nguy hiểm, mất mát, và sự mong manh của sự sống. Người lính không biết ngày mai còn hay mất, chỉ biết hôm nay phải hoàn thành nhiệm vụ.

Chính vì vậy, khi chiến tranh kết thúc, hòa bình không phải niềm vui ồn ào, mà là cảm giác lặng lẽ đến nghẹn ngào. Được sống tiếp, được trở về, đã là một ân huệ lớn.

Ông Duy nói: “Ai chưa từng ở trong chiến tranh thì khó hiểu được hòa bình quý đến mức nào.” Với ông, yêu hòa bình không phải là khẩu hiệu, mà là thái độ sống: sống chậm hơn, nhân ái hơn, và biết tránh xa bạo lực.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHIẾN TRANH DẠY TÔI YÊU HÒA BÌNH (2) | Câu chuyện thời hoa lửa