Chiến tranh đi qua, ký ức còn lại
Tôi nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi. Ngày ấy, rời quê mà lòng chưa kịp nghĩ nhiều, chỉ biết đất nước đang cần thì mình phải đi. Sau mấy tháng huấn luyện, tôi được điều vào chiến trường miền Trung, tham gia một đơn vị bộ binh làm nhiệm vụ giữ chốt và đánh trả những đợt càn quét của địch. Trận chiến mà tôi nhớ nhất xảy ra vào một buổi sáng mù sương. Đơn vị chúng tôi đóng quân trong một khu rừng thấp, phía trước là con đường đất mà địch thường dùng để tiến quân. Từ sáng sớm đã nghe tiếng máy ba
Tôi nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi. Ngày ấy, rời quê mà lòng chưa kịp nghĩ nhiều, chỉ biết đất nước đang cần thì mình phải đi. Sau mấy tháng huấn luyện, tôi được điều vào chiến trường miền Trung, tham gia một đơn vị bộ binh làm nhiệm vụ giữ chốt và đánh trả những đợt càn quét của địch.
Trận chiến mà tôi nhớ nhất xảy ra vào một buổi sáng mù sương. Đơn vị chúng tôi đóng quân trong một khu rừng thấp, phía trước là con đường đất mà địch thường dùng để tiến quân. Từ sáng sớm đã nghe tiếng máy bay gầm trên đầu, rồi pháo bắn dồn dập. Đất đá rung chuyển, cây cối gãy đổ, khói bụi mù mịt. Chúng tôi bám chặt công sự, ai vào vị trí nấy, chờ lệnh.
Khi bộ binh địch tiến vào, tiếng súng nổ liên hồi. Tôi vừa run vừa tự nhủ phải bình tĩnh, vì chỉ cần hoảng loạn là có thể mất mạng. Đồng đội bên cạnh tôi có người mới hôm qua còn ngồi chia nhau điếu thuốc, vậy mà chỉ sau một loạt pháo đã không còn đứng dậy được nữa. Trong chiến tranh, sự mất mát đến nhanh lắm, không kịp nói lời từ biệt.
Trận đánh kéo dài nhiều giờ. Khi đạn gần cạn, chúng tôi phải tiết kiệm từng viên, chờ thời cơ. Có lúc tưởng như không trụ nổi, nhưng nghĩ đến quê nhà, đến cha mẹ, đến những người phía sau, ai cũng cắn răng chịu đựng. Cuối cùng, khi trời về chiều, địch rút lui. Đơn vị giữ được chốt, nhưng đổi lại là nhiều đồng đội hy sinh và bị thương.
Sau trận ấy, chúng tôi chôn cất anh em ngay trong rừng. Không có bia mộ đàng hoàng, chỉ cắm một cành cây làm dấu. Đứng trước những nấm đất mới, tôi mới hiểu chiến tranh không giống những gì người ta kể đơn giản bằng vài dòng sách. Chiến tranh là đói, là rét, là sợ hãi, và là mất mát không thể bù đắp.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, tôi trở về quê. Cuộc sống yên bình, ruộng đồng xanh trở lại, nhưng những ký ức về trận chiến ấy thì không bao giờ mất. Tôi không kể để khoe mình đã từng đánh trận ra sao, mà chỉ mong thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay được đổi bằng rất nhiều máu xương và tuổi trẻ của biết bao người lính.


