Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CHIẾN TRANH DU KÍCH – NHỮNG TRẬN ĐÁNH CỦA QUÂN VÀ DÂN TA TRONG KHÁNG CHIẾN CHỐNG PHÁP

CHIẾN TRANH DU KÍCH – NHỮNG TRẬN ĐÁNH CỦA QUÂN VÀ DÂN TA TRONG KHÁNG CHIẾN CHỐNG PHÁP

Bắc Ninh14/04/2026ĐINH THẾ PHONG (TAM TIẾN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp là quãng thời gian đầy gian khổ nhưng cũng rực rỡ chiến công của quân và dân ta. Trong hoàn cảnh trang bị thô sơ, lực lượng còn non trẻ, quân ta đã sáng tạo nên một phương thức chiến đấu độc đáo – chiến tranh du kích. Đó không chỉ là cách đánh, mà còn là biểu tượng của trí tuệ, lòng dũng cảm và tinh thần đoàn kết toàn dân. Ở một làng nhỏ ven rừng thuộc vùng trung du Bắc Bộ, nơi những con đường đất ngoằn ngoèo len lỏi qua lũy tre và cánh đồng, đội du kích xã được thành lập. Họ chỉ có vài khẩu súng trường cũ, vài quả lựu đạn tự chế, còn lại chủ yếu là giáo mác, bẫy tre. Nhưng họ có thứ vũ khí mạnh mẽ nhất – lòng yêu nước và ý chí quyết tâm bảo vệ quê hương. Trận đánh đầu tiên của đội du kích diễn ra vào một đêm trăng mờ. Tin báo từ cơ sở nội tuyến cho biết một toán lính Pháp sẽ hành quân qua làng để càn quét. Đội trưởng Lâm, một thanh niên từng là nông dân, nhanh chóng họp bàn. Anh phân công từng tổ: tổ đặt bẫy, tổ phục kích, tổ cảnh giới. Những hố chông được đào dọc con đường mòn, phủ lá khéo léo. Những thân tre vót nhọn được dựng thành bãi chông kín đáo. Khi đoàn quân địch tiến vào làng, chúng chủ quan vì nghĩ rằng nơi đây không có lực lượng kháng chiến. Nhưng chỉ sau vài bước chân, tiếng la hét vang lên khi lính đi đầu sập xuống hố chông. Ngay lập tức, từ hai bên đường, du kích nổ súng, ném lựu đạn. Địch hoảng loạn, đội hình rối loạn. Chỉ trong thời gian ngắn, toán lính buộc phải rút lui, để lại nhiều thương vong. Chiến thắng ấy tuy nhỏ nhưng đã làm nức lòng nhân dân. Người dân càng tin tưởng vào lực lượng du kích, sẵn sàng che chở, tiếp tế và tham gia chiến đấu. Những bà mẹ già giấu gạo trong chum, những em nhỏ làm liên lạc, những người nông dân ngày cày ruộng, đêm đi phục kích – tất cả tạo nên một thế trận chiến tranh nhân dân rộng khắp. Không lâu sau, địch tăng cường lực lượng, tổ chức một cuộc càn quét lớn nhằm tiêu diệt căn cứ du kích. Lần này, chúng mang theo xe cơ giới, súng máy và cả pháo nhỏ. Trước tình hình đó, đội du kích không đối đầu trực diện mà áp dụng chiến thuật “đánh nhanh, rút gọn”. Họ chia nhỏ lực lượng, ẩn mình trong rừng sâu. Khi đoàn xe địch tiến vào con đường độc đạo xuyên rừng, du kích đã bí mật đặt mìn tự chế dưới lòng đất. Khi chiếc xe đi đầu vừa qua khỏi, tiếng nổ vang trời xé toạc không gian. Chiếc xe bị hất tung, lửa bốc cháy dữ dội. Ngay lập tức, du kích từ các vị trí cao bắn xuống, khiến địch không kịp trở tay. Địch phản kích dữ dội, nhưng không thấy bóng dáng đối phương đâu. Du kích đã nhanh chóng rút lui theo những lối mòn bí mật. Khi địch tưởng đã yên, lại tiếp tục bị tấn công ở một đoạn đường khác. Cứ như vậy, quân địch bị quấy rối liên tục, mệt mỏi, hoang mang và cuối cùng buộc phải rút lui trong thất bại. Một trong những trận đánh nổi tiếng của vùng là trận “bẫy nước” tại cánh đồng trũng. Biết địch sẽ hành quân qua đây vào mùa mưa, du kích đã đào các rãnh dẫn nước, tạo thành những vùng lầy sâu. Khi địch tiến vào, bánh xe sa lầy, lính không thể di chuyển. Ngay lúc đó, du kích từ các ụ đất bất ngờ xuất hiện, nổ súng tấn công. Địch cố gắng chống trả nhưng địa hình bất lợi khiến chúng không thể triển khai đội hình. Nhiều tên bị sa lầy, trở thành mục tiêu dễ dàng. Sau trận đánh, du kích thu được nhiều vũ khí, bổ sung cho lực lượng của mình. Không chỉ đánh trên bộ, du kích còn tổ chức đánh trên sông. Những chiếc thuyền nhỏ được ngụy trang như thuyền đánh cá, chở theo vũ khí. Khi tàu địch đi qua khúc sông hẹp, du kích bất ngờ áp sát, ném lựu đạn và bắn tỉa. Có lần, họ còn dùng bè tre chứa chất nổ thả trôi theo dòng nước, đánh chìm một tàu vận tải của địch. Chiến tranh du kích không chỉ là những trận đánh, mà còn là cuộc đấu trí căng thẳng. Du kích thường xuyên thay đổi chiến thuật, địa điểm, khiến địch không thể đoán trước. Có khi họ giả vờ rút lui để nhử địch vào bẫy, có khi lại bất ngờ tập kích vào ban ngày – thời điểm mà địch ít đề phòng. Một câu chuyện được người dân truyền tai nhau là về cụ Ba, một lão nông ngoài sáu mươi tuổi. Cụ không trực tiếp cầm súng, nhưng là người dẫn đường cho du kích qua những con đường bí mật trong rừng. Có lần, cụ giả vờ làm người bán củi, dẫn một toán lính Pháp đi lạc vào khu vực bãi mìn. Khi tiếng nổ vang lên, cụ đã kịp lẩn vào rừng an toàn. Sự mưu trí của cụ đã góp phần tiêu diệt một lực lượng đáng kể của địch. Càng đánh, lực lượng du kích càng trưởng thành. Từ những vũ khí thô sơ, họ dần thu được súng đạn của địch, nâng cao sức chiến đấu. Từ những trận đánh nhỏ lẻ, họ phối hợp với bộ đội chủ lực, tạo thành những chiến dịch lớn hơn. Nhưng chiến tranh cũng mang lại nhiều mất mát. Có những người đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Những nấm mộ đơn sơ bên rìa làng, dưới gốc đa, ven bờ ruộng là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng. Mỗi chiến thắng đều được đánh đổi bằng máu và nước mắt. Dẫu vậy, tinh thần chiến đấu của quân và dân ta không hề suy giảm. Ngược lại, càng bị đàn áp, họ càng kiên cường. Mỗi người dân là một chiến sĩ, mỗi làng quê là một pháo đài. Địch dù có vũ khí hiện đại nhưng không thể khuất phục được ý chí của cả một dân tộc. Chiến tranh du kích đã góp phần quan trọng làm tiêu hao sinh lực địch, phá vỡ các kế hoạch quân sự của chúng. Những trận đánh nhỏ nhưng liên tiếp đã khiến quân Pháp rơi vào thế bị động, mệt mỏi và dần suy yếu. Cuối cùng, với sự kết hợp giữa chiến tranh du kích và các chiến dịch lớn của bộ đội chủ lực, quân và dân ta đã giành thắng lợi vẻ vang, buộc thực dân Pháp phải ký hiệp định chấm dứt chiến tranh. Những câu chuyện về chiến tranh du kích mãi là niềm tự hào của dân tộc. Đó là minh chứng cho sức mạnh của lòng yêu nước, của sự đoàn kết và trí tuệ Việt Nam. Dù thời gian đã trôi qua, nhưng những chiến công ấy vẫn sống mãi trong ký ức của mỗi người dân, nhắc nhở các thế hệ hôm nay và mai sau về giá trị của hòa bình và độc lập.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn