Cựu chiến binh

Chiến tranh kết thúc, chị Lan trở về quê với mái tóc đã điểm sương dù tuổi đời còn trẻ. Cuộc sống thời bình không ít khó khăn, nhưng chị chưa từng hối tiếc về những năm tháng thanh xuân đã gửi trọn (2)

Chiến tranh kết thúc, chị Lan trở về quê với mái tóc đã điểm sương dù tuổi đời còn trẻ. Cuộc sống thời bình không ít khó khăn, nhưng chị chưa từng hối tiếc về những năm tháng thanh xuân đã gửi trọn

Phú Thọ04/03/2026Nguyễn Oanh (Đoàn TNCS HỒ CHÍ MINH xã Sơn Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày bám trụ trong lòng thành cổ là chuỗi thời gian không thể nào quên. Bom đạn dội xuống ngày đêm. Đất đá tung lên mù mịt. Có hôm, đơn vị của anh chỉ còn vài người. Lương thực thiếu thốn, nước uống phải chắt chiu từng ngụm. Nhưng không ai lùi bước.

Một đêm mưa, đơn vị nhận lệnh giữ chốt bên bờ sông, không cho địch vượt qua. Tiếng pháo sáng xé toạc bầu trời. Tiếng súng nổ dồn dập. Người đồng đội thân thiết của anh, Hùng, bị thương nặng khi đang cố gắng kéo dây thông tin giữa làn đạn. Hùng nắm chặt tay anh Lâm, nói trong hơi thở đứt quãng:

“Phải giữ… bằng được… đừng để chúng qua sông…”

Anh Lâm siết chặt tay bạn, nước mắt hòa lẫn với mưa. Anh cùng những người còn lại kiên cường bám trụ suốt đêm. Đến rạng sáng, địch buộc phải rút lui. Chốt giữ được. Nhưng Hùng và nhiều đồng đội khác đã mãi mãi nằm lại bên dòng Thạch Hãn.

Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, anh Lâm trở lại Quảng Trị. Đứng trước Thành cổ, anh lặng lẽ thắp nén nhang tưởng nhớ đồng đội. Trong lòng anh hiểu rằng: sự hy sinh ấy đã góp phần làm nên ngày thống nhất non sông 30/4/1975 – ngày mà cả dân tộc vỡ òa trong niềm vui chiến thắng.

Câu chuyện về đánh giặc Mỹ không chỉ là những trận đánh khốc liệt, mà còn là tình đồng đội, lòng yNhững ngày bám trụ trong lòng thành cổ là chuỗi thời gian không thể nào quên. Bom đạn dội xuống ngày đêm. Đất đá tung lên mù mịt. Có hôm, đơn vị của anh chỉ còn vài người. Lương thực thiếu thốn, nước uống phải chắt chiu từng ngụm. Nhưng không ai lùi bước.

Một đêm mưa, đơn vị nhận lệnh giữ chốt bên bờ sông, không cho địch vượt qua. Tiếng pháo sáng xé toạc bầu trời. Tiếng súng nổ dồn dập. Người đồng đội thân thiết của anh, Hùng, bị thương nặng khi đang cố gắng kéo dây thông tin giữa làn đạn. Hùng nắm chặt tay anh Lâm, nói trong hơi thở đứt quãng:

“Phải giữ… bằng được… đừng để chúng qua sông…”

Anh Lâm siết chặt tay bạn, nước mắt hòa lẫn với mưa. Anh cùng những người còn lại kiên cường bám trụ suốt đêm. Đến rạng sáng, địch buộc phải rút lui. Chốt giữ được. Nhưng Hùng và nhiều đồng đội khác đã mãi mãi nằm lại bên dòng Thạch Hãn.

Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, anh Lâm trở lại Quảng Trị. Đứng trước Thành cổ, anh lặng lẽ thắp nén nhang tưởng nhớ đồng đội. Trong lòng anh hiểu rằng: sự hy sinh ấy đã góp phần làm nên ngày thống nhất non sông 30/4/1975 – ngày mà cả dân tộc vỡ òa trong niềm vui chiến thắng.

Câu chuyện về đánh giặc Mỹ không chỉ là những trận đánh khốc liệt, mà còn là tình đồng đội, lòng y

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiến tranh kết thúc, chị Lan trở về quê với mái tóc đã điểm sương dù tuổi đời còn trẻ. Cuộc sống thời bình không ít khó khăn, nhưng chị chưa từng hối tiếc về những năm tháng thanh xuân đã gửi trọn (2) | Câu chuyện thời hoa lửa