Chiến tranh kết thúc, chị Lan trở về quê với mái tóc đã điểm sương dù tuổi đời còn trẻ. Cuộc sống thời bình không ít khó khăn, nhưng chị chưa từng hối tiếc về những năm tháng thanh xuân đã gửi trọn (3)
Chiến tranh kết thúc, chị Lan trở về quê với mái tóc đã điểm sương dù tuổi đời còn trẻ. Cuộc sống thời bình không ít khó khăn, nhưng chị chưa từng hối tiếc về những năm tháng thanh xuân đã gửi trọn
Chiến tranh kết thúc, chị Lan trở về quê với mái tóc đã điểm sương dù tuổi đời còn trẻ. Cuộc sống thời bình không ít khó khăn, nhưng chị chưa từng hối tiếc về những năm tháng thanh xuân đã gửi trọnAnh Lâm (tên nhân vật được kể lại theo lời đồng đội) quê ở một làng nhỏ miền Trung. Ngày lên đường nhập ngũ, anh chỉ kịp nắm tay mẹ và nói:
“Con đi rồi sẽ về, mẹ đừng lo!”Đêm ấy, mưa lớn trút xuống thành phố. Gần nửa đêm, tại một con hẻm nhỏ, tiếng tri hô vang lên khi một căn nhà bất ngờ bốc cháy do chập điện. Ngọn lửa lan nhanh, khói đen cuồn cuộn bao trùm cả khu dân cư.
Nhận được tin báo, tổ công an phường lập tức có mặt. Trong số đó có Trung úy Minh – một chiến sĩ còn rất trẻ nhưng đã nhiều năm gắn bó với nghề. Khi biết trong nhà vẫn còn một cụ già bị kẹt lại, không chút do dự, anh khoác vội chiếc áo chống cháy, lao vào biển lửa.
Khói cay xộc vào mắt, hơi nóng bỏng rát da thịt. Lần theo tiếng ho yếu ớt, anh tìm thấy cụ bà đang ngất lịm trong góc nhà. Bế cụ trên vai, anh cố gắng tìm lối ra giữa màn khói dày đặc. Chỉ khi cả hai được đưa ra ngoài an toàn, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.



