Chiến tranh không chỉ có máu và lửa nơi tiền tuyến, mà còn có những giọt nước mắt thầm lặng và sự hy sinh kiên cường nơi hậu phương
1. Mối Tình Thời Chiến Và Lời Hẹn Ước Nơi Giàn Mướp
Bà Hoàng Thị Lĩnh kết duyên cùng ông Đàm Văn Than (sinh năm 1946) khi cả hai còn rất trẻ. Tình yêu của họ lớn lên giữa những ngày đất nước sục sôi không khí ra trận. Năm 1964, khi mới 18 tuổi, người chồng trẻ Đàm Văn Than nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, gác lại tình cảm cá nhân và mái ấm mới chớm nở để viết đơn nhập ngũ.
Ngày tiễn chồng ra mặt trận, bà Lĩnh nén dòng nước mắt vào trong, tay bế đứa con thơ, tay chung thủy nắm chặt tay chồng. Ông Than nhìn vợ, ánh mắt kiên định: "Em ở nhà nuôi con, đợi anh chiến thắng trở về". Lời hẹn ước ấy đã trở thành điểm tựa, thành đức tin để bà vững vàng đi qua những giàn lụa bom đạn phía sau.
2. Nỗi Đau Khôn Cùng Và Đôi Vai Gầy Nuôi 5 Con Thơ
Ở lại hậu phương, bà Lĩnh vừa tham gia lao động sản xuất ở hợp tác xã, vừa lần lượt sinh và nuôi dạy 5 người con. Cuộc sống thời chiến vô cùng thiếu thốn, một mình người mẹ trẻ phải thức khuya dậy sớm, lo từng bữa ngô, bữa sắn cho đàn con thơ dại.
Thế nhưng, giông bão lớn nhất ập đến vào năm 1969. Giữa lúc cuộc chiến ở miền Nam bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, bà bàng hoàng nhận được giấy báo tử: Chiến sĩ Đàm Văn Than đã anh dũng hy sinh tại chiến trường miền Nam.
Trời đất như sụp đổ dưới chân người góa phụ trẻ. Người chồng, người trụ cột và cũng là niềm hy vọng lớn nhất của bà đã mãi mãi nằm lại nơi đất mẹ miền Nam khi tuổi đời mới 23. Nhìn đàn con nheo nhóc, đứa lớn chưa biết phụ giúp, đứa nhỏ còn ẵm ngửa, bà Lĩnh biết mình không được phép gục ngã. Bà nuốt nước mắt vào trong, gom hết nghị lực của một người mẹ, một người vợ lính để một mình chèo lái con thuyền gia đình, vừa làm mẹ, vừa làm cha, nuôi dạy 5 người con khôn lớn, nên người.
3. Bản Hùng Ca Tiếp Diễn: Người Con Trai Thứ Hai Viết Đơn Nhập Ngũ (1984)
Thấm thoát 15 năm trôi qua kể từ ngày ông Than hy sinh, dưới bàn tay tảo tần của bà Lĩnh, đàn con thơ ngày nào nay đã trưởng thành. Đáng trân trọng thay, những dòng máu kiên cường và lòng yêu nước của người cha liệt sĩ đã thấm đẫm vào tâm hồn của những người con thông qua lời kể, qua lối sống nghĩa tình của người mẹ.
Năm 1984, khi tình hình biên giới có những diễn biến căng thẳng, đất nước lại cần sức trẻ. Đứng trước bước ngoặt của lịch sử, người con trai thứ hai của bà Lĩnh và ông Than – dù là con của liệt sĩ, thuộc diện được ưu tiên hoãn nghĩa vụ quân sự – đã đưa ra một quyết định khiến ai nấy đều xúc động: Tự nguyện viết đơn lên đường nhập ngũ.
"Ngày cha đi, con còn quá nhỏ chưa kịp nhớ mặt. Giờ con đã lớn, con muốn tiếp bước con đường của cha, cầm súng bảo vệ bình yên cho đất nước và cho cả boong tàu, mảnh ruộng mà mẹ đã tần tảo một đời gánh vác."
Đối với bà Hoàng Thị Lĩnh, quyết định của người con trai vừa là niềm tự hào to lớn, nhưng cũng là một thử thách lòng can đảm của người mẹ. Một lần nữa, bà lại tiễn con ra trận. Chiếc ba lô con cóc trên vai con trai ngày hôm ấy sao giống hình bóng của người chồng năm 1964 đến lạ. Bà không ngăn cản, bởi bà hiểu, đó chính là sự tiếp nối lý tưởng sống cao đẹp của gia đình mình.
4. Tượng Đài Sống Về Lòng Yêu Nước
Câu chuyện của gia đình bà góa phụ, vợ liệt sĩ Hoàng Thị Lĩnh là biểu tượng cao đẹp cho tinh thần của những người mẹ, người vợ Việt Nam anh hùng. Đôi vai gầy của bà không chỉ gánh vác tương lai của 5 người con qua giông bão đói nghèo, mà còn hun đúc nên một thế hệ trẻ sẵn sàng hiến dâng cho Tổ quốc.
Sự hy sinh của liệt sĩ Đàm Văn Than và hành động viết đơn tình nguyện nhập ngũ của người con trai thứ hai năm 1984 đã viết nên một khúc tráng ca gia đình, mãi là niềm tự hào và bài học sâu sắc về lòng yêu nước cho thế hệ mai sau.



