Khác

Chiến tranh không dừng lại vì một người

Tôi vẫn nhớ mùi đất ẩm trộn với khói thuốc súng trong buổi sáng hôm đó. Nó bám vào cổ họng, vào quần áo, và dường như vào cả ký ức của tôi.

Ninh Bình21/03/2026Sưu tầm (Đoàn xã Giao Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn nhớ mùi đất ẩm trộn với khói thuốc súng trong buổi sáng hôm đó. Nó bám vào cổ họng, vào quần áo, và dường như vào cả ký ức của tôi.

Tôi là lính bộ binh. Khi chiến tranh bắt đầu, tôi mới hai mươi tuổi, còn nghĩ rằng chiến tranh giống như những câu chuyện anh hùng người ta kể ở quán nước. Nhưng khi bạn thực sự đứng trong chiến hào, mọi thứ khác hẳn.

Đêm trước trận đánh, trời mưa lất phất. Chúng tôi ngồi nép dưới tấm bạt, chuyền nhau một bi đông nước. Hùng – thằng bạn thân nhất của tôi trong đơn vị – cười khẽ.

“Mai xong trận này, tao về cưới vợ,” nó nói.

Tôi bật cười. Trong bóng tối, chỉ thấy ánh lửa thuốc lá lập lòe.

“Nhớ gửi thiệp mời tao,” tôi đáp.

Sáng hôm sau, pháo bắt đầu nổ từ phía bên kia đồi. Mặt đất rung lên như có con thú khổng lồ đang cựa mình dưới lòng đất. Chúng tôi lao ra khỏi chiến hào, chạy qua cánh đồng cỏ cháy sém.

Tiếng súng nổ dồn dập. Đạn bay xé gió, rít qua tai.

Tôi không còn nghĩ gì rõ ràng nữa—chỉ biết chạy, nằm xuống, bắn, rồi lại chạy. Mọi thứ diễn ra như trong một giấc mơ hỗn loạn.

Rồi tôi nghe tiếng Hùng gọi.

“Tú!”

Tôi quay lại. Nó nằm phía sau một gốc cây cháy đen. Tôi bò tới, tim đập mạnh đến mức tưởng như muốn vỡ lồng ngực.

Máu thấm qua áo nó.

“Chắc tao không kịp cưới vợ rồi,” nó nói, cố cười.

Tôi nắm tay nó, nhưng chẳng biết phải nói gì. Trên chiến trường, người ta không có nhiều lời hay ho để nói.

Pháo vẫn nổ, đất vẫn rung.

Một lúc sau, tay nó buông lỏng.

Tôi ngồi đó thêm vài giây, rồi người chỉ huy hét lên bắt chúng tôi tiếp tục tiến lên. Chiến tranh không dừng lại vì một người.

Nhiều năm đã trôi qua từ ngày đó. Tôi đã trở về nhà, đã già đi, đã sống một cuộc đời bình thường. Nhưng mỗi khi trời mưa nhẹ vào buổi sáng, tôi lại nhớ đến chiến hào, nhớ mùi đất ẩm, và nhớ câu nói của Hùng trong đêm tối:

“Mai xong trận này, tao về cưới vợ.”

Chiến tranh kết thúc rồi. Nhưng với những người đã ở đó, một phần của nó vẫn còn ở lại mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiến tranh không dừng lại vì một người | Câu chuyện thời hoa lửa