Người có công giúp đỡ cách mạng

CHIẾN TRANH KHÔNG NHƯ TA NGHĨ

Lạng Sơn09/08/2026Phường Đăk Bla (Đoàn phường Đăk Bla)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Nhuận kể rằng, khi còn là cậu thanh niên mười sáu tuổi trích máu viết đơn tình nguyện nhập ngũ, ông chỉ có một suy nghĩ rất đơn giản.

Được vào bộ đội.

Được cầm súng chiến đấu.

Được góp sức bảo vệ Tổ quốc.

Ở tuổi ấy, lòng nhiệt huyết nhiều hơn những điều từng trải.

Ông và nhiều thanh niên cùng thế hệ đều háo hức được lên đường khi đất nước cần.

Nhưng chỉ đến khi thực sự bước vào quân ngũ và trải qua những năm tháng chiến đấu, ông mới hiểu hết hai chữ chiến tranh.

Chiến tranh không chỉ có những trận đánh.

Không chỉ có tiếng súng.

Không chỉ có những chiến công.

Chiến tranh còn là những cuộc hành quân kéo dài.

Là những đêm thức trắng.

Là những bữa cơm vội.

Là những lần phải chứng kiến đồng đội bị thương hoặc hy sinh ngay trước mắt.

Theo ông, người chưa từng đi qua chiến tranh rất khó hình dung được sự khốc liệt của nó.

Bởi vậy, mỗi khi kể chuyện cho thế hệ trẻ, ông không kể để nói về sự dũng cảm của riêng mình.

Ông kể để mọi người hiểu cái giá của hòa bình.

Ông luôn nói rằng, người lính không bao giờ mong có chiến tranh.

Người lính cầm súng vì nhiệm vụ.

Vì trách nhiệm với Tổ quốc.

Và điều mà ai cũng mong muốn sau mỗi trận đánh là đất nước sớm có ngày yên tiếng súng.

Nhìn lại chặng đường đã qua, ông càng thấm thía rằng chiến thắng không chỉ được đánh đổi bằng mồ hôi.

Mà còn bằng máu và tuổi xuân của biết bao người.

Có những đồng đội mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi.

Có những người mang theo thương tật suốt cuộc đời.

Có những gia đình không bao giờ đợi được người thân trở về.

Đó là những mất mát mà không điều gì có thể bù đắp.

Ông Nguyễn Văn Nhuận cho rằng, hiểu đúng về chiến tranh cũng là một cách để biết quý trọng hòa bình.

Không phải để nuôi dưỡng hận thù.

Mà để thêm yêu cuộc sống hôm nay.

Để biết trân trọng những điều tưởng như rất bình thường.

Một mái nhà bình yên.

Một bữa cơm sum họp.

Tiếng trống trường của trẻ nhỏ.

Hay những mùa lúa chín trên quê hương.

Đó đều là những điều mà thế hệ của ông đã từng chiến đấu để gìn giữ.

Ông mong rằng, thế hệ trẻ hôm nay sẽ tìm hiểu lịch sử bằng sự tôn trọng và lòng biết ơn.

Không phải để sống mãi với quá khứ.

Mà để hiểu rằng, mỗi giai đoạn của đất nước đều có những con người sẵn sàng hy sinh vì lợi ích chung.

Khép lại câu chuyện, ông nhẹ nhàng nói:

"Ngày còn trẻ, tôi nghĩ chiến tranh là nơi để cống hiến. Khi đã đi qua chiến tranh, tôi mới hiểu điều quý giá nhất mà người lính mong muốn chính là hòa bình."

Đó là suy nghĩ được đúc kết từ cả một chặng đường quân ngũ.

Một chặng đường đã làm nên bản lĩnh của người lính, đồng thời giúp ông hiểu sâu sắc giá trị của cuộc sống trong thời bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn