Chiến tranh là vậy – tàn khốc và khắc nghiệt
Chiến tranh là vậy – tàn khốc và khắc nghiệt
THỜI HOA LỬA – NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT
HỌ VÀ TÊN: Hoà Thị Ngọc Hân
LỚP: 9B
TRƯỜNG: TH & THCS An Dục – Xã Tân Tiến
…Mỗi tiếng gió thổi qua cánh đồng mang theo mùi khói, mùi thuốc súng và mùi của hoa dại cháy nắng. Đó là mùi của chiến tranh, mùi của những năm tháng mà trái tim con người phải học cách quen dần với mất mát và đau thương. Trên mảnh đất quê hương ấy, biết bao người mẹ tiễn con ra trận, biết bao người vợ tiễn chồng đi trong lặng lẽ, để rồi có người trở về, có người nằm lại mãi mãi trong lòng đất mẹ.
Chiến tranh là vậy – tàn khốc và khắc nghiệt. Nhưng trong khói lửa ấy vẫn cháy lên một ngọn lửa không bao giờ tắt: ngọn lửa của niềm tin. Tin vào ngày đất nước độc lập, tin vào tương lai hòa bình, tin rằng sự hy sinh hôm nay sẽ nở hoa trong ngày mai. Những người lính của thời hoa lửa ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo lời hẹn ngày trở về và cả những ước mơ còn dang dở.
Ông Hoa Quang Định – một người lính trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước – cũng bước vào chiến tranh như thế. Sinh ra trong một gia đình nghèo, tuổi thơ ông gắn liền với ruộng đồng, với ước mơ giản dị là được học hành, được lao động và sống một cuộc đời bình yên. Nhưng khi Tổ quốc cần, ông gác lại tất cả. Ông rời mái nhà thân yêu, khoác ba lô lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông.
Những ngày đầu ra trận, ông sớm hiểu rằng con đường đi đến hòa bình phải trả giá bằng máu và nước mắt. Ông học cách cầm súng, học cách hành quân trong đêm tối, học cách phân biệt tiếng máy bay địch để kịp thời ẩn nấp. Ông cùng đồng đội băng qua rừng sâu, vượt qua những con đường bị bom Mỹ cày xới, sống giữa tiếng nổ rung trời và cái chết luôn rình rập.
Có những ngày đói lả, lương thực cạn kiệt, các chiến sĩ phải ăn rau rừng, củ rừng để cầm hơi. Có những đêm sốt rét rừng quật ngã đồng đội ngay khi chưa kịp bước vào trận đánh. Gian khổ, thiếu thốn và bệnh tật luôn bủa vây, nhưng ông và những người lính vẫn giữ súng trong tư thế sẵn sàng, vẫn kiên cường tiến bước. Bởi họ hiểu rằng nếu mình lùi bước, quê hương sẽ còn đau thương, đất nước sẽ còn chia cắt.
Chính trong những năm tháng ác liệt ấy, sức mạnh lớn nhất không chỉ đến từ vũ khí, mà đến từ lòng yêu nước, từ ý chí độc lập và niềm tin sắt đá vào ngày mai. Đó là sức mạnh giúp những con người bình dị trở nên phi thường, giúp họ đứng vững giữa bom đạn và vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình.
Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, chúng em được sống trong những ngày tháng bình yên, được đến trường, được mơ ước và lựa chọn tương lai cho riêng mình. Nhưng để có được cuộc sống ấy, biết bao thế hệ cha anh đã ngã xuống, đã trao đi cả tuổi xuân, máu xương và sinh mạng của mình cho Tổ quốc.
Ngày 22 tháng 12 không chỉ là ngày kỷ niệm thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam, mà còn là ngày để mỗi người Việt Nam cúi đầu tưởng nhớ những anh hùng liệt sĩ, những người lính đã viết nên lịch sử dân tộc bằng chính cuộc đời mình. Họ ra đi để đất nước được đứng lên, để lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong hòa bình và tự do.
Chúng em – thế hệ trẻ hôm nay – không còn phải cầm súng ra chiến trường, nhưng có một trách nhiệm không kém phần thiêng liêng: giữ gìn và phát huy những giá trị mà cha ông đã đánh đổi bằng máu xương. Mỗi hành động sống đẹp, mỗi giờ học chăm chỉ, mỗi ước mơ vì cộng đồng chính là cách chúng em tri ân quá khứ, tiếp nối tinh thần thời hoa lửa.
Mỗi bước đi của chúng em hôm nay đều mang theo một lời hứa:
Không để hòa bình trở nên vô nghĩa.
Không để lịch sử bị lãng quên.
Không phụ công lao của những người đã ngã xuống.
Từ hồn thiêng sông núi, Tổ quốc gọi theo từng nhịp tim. Thế hệ trẻ hôm nay nguyện vươn mình bước tiếp, gánh vác non sông bằng tri thức, lòng nhân ái và khát vọng dựng xây.
Bởi lịch sử Việt Nam được viết bằng máu xương, và trách nhiệm của chúng em là viết tiếp trang sử ấy bằng niềm tin, hành động và tương lai tươi sáng.



