Khác

CHIẾN TRANH – NỖI ĐAU VÀ SỨ MỆNH BẢO VỆ HÒA BÌNH

CHIẾN TRANH – NỖI ĐAU VÀ SỨ MỆNH BẢO VỆ HÒA BÌNH

Lâm Đồng10/03/2026Trần Thị Hương Giang (Đoàn thanh niên xã Tân Minh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾN TRANH – NỖI ĐAU VÀ SỨ MỆNH BẢO VỆ HÒA BÌNH

1.Nỗi đau từ chiến tranh

Chiến tranh là gì? Chẳng có một định nghĩa cụ thể nào cho thuật ngữ ấy, chỉ biết đó là những ngày bom nổ ầm trời, khói bụi mịt mù và không khí đặc mùi thuốc súng. Là những cơn cuồng phong không đến từ thiên nhiên mà đến từ những kẻ bá chủ cùng cơn thèm khát thuộc địa và lòng tham không đáy của chúng, cơn cuồng phong ấy đi đến đâu, tàn phá đến đó, không chỉ là tài sản vật chất mà còn là sự dày vò, đay nghiến về mặt tinh thần. Chúng giết hại những người dân vô tội, xả súng vào tất cả những người lọt vào tầm mắt của chúng với châm ngôn “thà giết nhầm, còn hơn bỏ sót” và thậm chí ác độc hơn là khi những người bị chúng giết đã không còn dấu hiệu của sự sống, chúng không bỏ mặc mà đã làm một động kinh tởm trên chính những cơ thể đã nguội lạnh ấy, chúng mổ xẻ, phân chia thành nhiều mảnh rồi vứt lại đó một thây người không toàn vẹn. Chiến tranh khiến một người trở nên khờ dại, bất cần và không thể phân biệt được điều gì là đúng, điều gì là sai và làm cho một quốc gia ngày càng suy thoái, lạc hậu. Chiến tranh đi qua bầu trời như một cơn bão đen, để lại mặt đất tan hoang và lòng người vỡ vụn. Tiếng bom không chỉ xé toạc không gian, mà còn xé nát những phận người bé nhỏ, chôn vùi tuổi thơ dưới đống gạch vụn và tro tàn. Những cánh đồng từng xanh mướt nay hóa thành vết thương loang lổ, nơi đất mẹ thấm đẫm máu và nước mắt.

Ảnh có chứa ngoài trời, mặt đất, cỏ, động vật có vú

Nội dung do AI tạo ra có thể không chính xác. Ảnh có chứa cỏ, ngoài trời, nằm, người

Nội dung do AI tạo ra có thể không chính xác. Ảnh có chứa mặt đất, ngoài trời, nằm, người

Nội dung do AI tạo ra có thể không chính xác.

Hình ảnh: Thảm sát Mỹ Lai năm 1968 (nguồn: báo Những Người Lao động)

Thế nhưng, cũng chính nó đã đánh thức bản năng và ý chí chiến đấu, đấu tranh vì mục tiêu giải phóng dân tộc. Đã có biết bao lớp thanh niên không tiếc thanh xuân, tuổi trẻ của mình mà xông pha ra chiến trận, đi theo tiếng gọi thiên liêng của Tổ quốc, hiện dâng xác thịt mình cho quê hương – đất nước vì một ước mong về một ngày đất nước thái bình. Phải yêu lắm, thương lắm mới thế! Bởi chẳng ai đủ can đảm để có thể bỏ lại tương lai sáng ngời phía trước, bỏ lại người mẹ đã mang nặng đẻ đau mình 9 tháng 10 ngày để đứng vào lực lượng tham gia chiến trường – nơi mà có thể là một đi và không trở lại . “Hòa bình con về với mẹ, mẹ nhé” câu hứa hẹn ai nghe cũng nghẹn ngào vì xót xa, vì niềm tiếc thương vô ngần. Lời hứa ấy, sẽ mãi chẳng thể thực hiện được nữa, bởi khi ánh mắt mẹ vẫn lặng lẽ dõi về nơi tiền tuyến xa xôi, ngày ngày ngóng chờ tin con thì có lẽ thân xác người chiến sĩ quả cảm ấy đã hòa sâu vào lòng đất mẹ, vào dáng hình của Tổ quốc. Họ đã chẳng tiếc đời mình mà anh dũng chiến đấu, kiên cường và bất khuất, họ sẵn sàng lao thẳng vào làn bom đạn nóng như thiêu đốt, họ bất chấp tất cả… Sợ hãi, đau đớn đều bị gạt phăng sang một bên khi tinh thần chiến đấu đang sục sôi trong huyết quản.

“Ta sẵn sằng xé trái tim ta

Cho Tổ quốc, và cho Tất cả

Lá cờ này là máu là da

Của ta, của con người, vô giá.”

(Việt Nam máu và hoa – Tố Hữu)

Ảnh có chứa Mặt người, người, trang phục, daẢnh có chứa bát, đồ để trên bàn, người, Bát trộn

Nội dung do AI tạo ra có thể không chính xác. b

Hình ảnh: Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyền Thị Thứ (nguồn: báo Phụ nữ Việt Nam)

“Chín thằng chắc chắn có một thằng về với mẹ, chắc chắc thế,…để rồi đứa con cuối cùng mẹ cũng dành cho Tổ Quốc” (mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Thứ ). Chín bát hương, chín khúc ruột tái tê, chín người con ra đi không một ai trở về. Hiếm có người mẹ nào trên thế giới này mang nhiều nỗi đau và sự hy cho Tổ quốc như mẹ Thứ, người ta thường nói nước mắt có thể xoa dịu được nỗi đau, thế nhưng với mẹ Thứ có lẽ đã cạn khô nước mắt từ lâu rồi…Chín lần tiễn con ra trận, chín lần cầm trên tay tờ giấy báo tử. Thế mà chỉ cần Tổ quốc gọi, mẹ lại xúc tiến các anh ra trận. Vườn nhà mẹ rộng, có 5 căn hầm bí mật. Quanh vườn có nhiều cây xanh và cỏ, nuôi nhiều bò để ngụy trang, hàng trăm cán bộ, bộ đội, du kích được gia đình mẹ Thứ chở che, chăm sóc,… Mẹ dành cả đời mình để phụng sự Tổ quốc theo một cách phi thường và cao cả nhất. Mẹ Thứ - biểu tượng vĩnh hằng của Mẹ Việt Nam anh hùng. Không chỉ là mẹ Thứ, tất cả những bà mẹ Việt Nam anh hùng trên dải đất hình chữ S nhỏ bé này đều là những huyền thoại bất tử với những đóng góp, cống hiến sống mãi theo thời đại. Giọt lệ chảy dài như dòng sông quê mẹ, nỗi đau chất cao tựa Trường Sơn nhưng với các mẹ đó là niềm vinh hạnh khi được hiến dâng đời mình, sức mình và chính máu mủ của mình cho giang sơn, đất nước. “Mất mát, mẹ xin giữ riêng mình thôi…Chỉ cần đất nước yên bình, non sông vũng bền, mẹ mãn nguyện rồi…” (Mẹ Việt Nam annh hùng Lê Thi Sáu). Từ lòng mẹ, Đất nước lớn khôn !

2. Sứ mệnh bảo vệ hòa bình

Chiến tranh đi qua, không chỉ để lại những đổ nát hữu hình mà còn khắc sâu trong lòng con người những vết thương không dễ lành. Đó là nước mắt của người mẹ tiễn con ra trận không hẹn ngày về, là tuổi thơ lớn lên giữa tiếng bom đạn và là những ký ức đau đáu theo suốt một đời người. Nỗi đau ấy là lời nhắc nhở cho nhân loại rằng hòa bình chưa bao giờ là điều hiển nhiên, mà là thành quả được đánh đổi bằng máu, nước mắt và sự hy sinh vô giá. Sứ mệnh bảo vệ hòa bình của thế hệ hôm nay và mai sau không nằm ở những điều lớn lao, mà bắt đầu từ thái độ sống: biết yêu thương, biết lắng nghe, biết giải quyết khác biệt bằng đối thoại thay vì đối đầu. Khi mỗi cá nhân sống có trách nhiệm với cộng đồng, tôn trọng sự sống và phẩm giá con người, hòa bình sẽ được gìn giữ bền vững từ gốc rễ.

Ảnh có chứa ngoài trời, bầu trời, trang phục, người

Nội dung do AI tạo ra có thể không chính xác. Ảnh có chứa vũ khí, ngoài trời, Phương tiện chiến đấu, Pháo tự hành

Nội dung do AI tạo ra có thể không chính xác.

Ngày nay, khi đất nước đã thống nhất, non sông đã về một mối và Việt Nam đang từng bước tiến vào kỷ nguyên vươn mình đầy mạnh mẽ. Chúng ta đã đi qua tro tàn của chiến tranh, trải qua biết bao đau thương, mất mát và chứng kiến những cô, cậu thanh niên ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, để giờ đây có một Việt Nam hùng cường, vững mạnh và xứng tầm để sánh vai cùng các cường quốc năm châu. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng căn dặn rằng “Các vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước.” Và thế hệ trẻ chúng ta, phải luôn cố gắng dốc sức học tập, trau dồi kiến thức và kinh nghiệm nhằm phát triển bản thân, trờ thành một công dân tốt, có ích cho xã hội. Không những thế, khi học hành chăm chỉ, kiên trì rèn luyện ta tầm hiểu biết của mình đưa đất nước mình vươn tầm quốc tế. Chúng ta không thể trực tiếp tham gia chiến trận quân sự - chính trị, thì hãy dùng trí lực của mình để đối trọng trên các “mặt trận” khác. Và mong rằng mỗi chúng ta sẽ không ngừng học hỏi và tìm hiểu về lịch sử nước nhà, đừng chỉ xem lịch sử là một môn học thuộc, bởi lịch sử không được viết nên từ giấy mực mà từ máu và nước mắt. Học lịch sử là cách để người trẻ không quen đi nguồn cội, để ghi nhớ công ơn những anh hùng đã ngã xuống vì độc lập, tự do của dân tộc.

Ảnh có chứa khán giả, người, quạt, sân vận động

Nội dung do AI tạo ra có thể không chính xác. Ảnh có chứa ngoài trời, bầu trời, cỏ, tòa nhà

Nội dung do AI tạo ra có thể không chính xác.

“Dân ta phải biết sử ta

Cho tường góc tích nước nhà Việt Nam.” (Hồ Chí Minh)

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHIẾN TRANH – NỖI ĐAU VÀ SỨ MỆNH BẢO VỆ HÒA BÌNH | Câu chuyện thời hoa lửa