Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

“Chiến tranh qua rồi, nhưng có những thứ không bao giờ cũ. Đó là tình mẹ, tình đồng đội và sự hy sinh để đổi lấy hai chữ hòa bình.”

“Chiến tranh qua rồi, nhưng có những thứ không bao giờ cũ. Đó là tình mẹ, tình đồng đội và sự hy sinh để đổi lấy hai chữ hòa bình.”

Phú Thọ01/01/2026Vũ Văn Thắng (Đoàn TNCS HỒ CHÍ MINH Xã Sơn Đông)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

- Chiến tranh có nhiều điều kỳ lạ lắm "già"...có những điều phải mấy chục năm sau mới biết. Mà biết rồi lại thấy buồn hơn.

Mắt hắn nhìn xa xăm, đăm chiêu và vô định.

Tiến ít hơn tôi một tuổi. Quê Gò Vấp, Sài Gòn. Nhập ngũ năm 1977, vào mặt trận trước tôi hơn một năm. Một năm lăn lóc giữa những cánh rừng cao su, đối mặt với bọn Pốt, làm cho những người lính trưởng thành lên nhiều lắm. Vì thế, khi tôi vào đơn vị, tôi rất quý, rất phục những người lính cựu. Tôi gọi Tiến là "lão" còn hắn gọi tôi là "già Điền". Có thể vì khuôn mặt đen đúa và khắc khổ của tôi hồi mới vào lính, khiến hắn gọi tôi như vậy.

Hai thằng cùng ở tiểu đội vô tuyến suốt gần hai năm, từ ngày đơn vị đóng quân ở Chhloung, củng cố lực lượng để bước vào chiến dịch tổng tiến công giải phóng Campuchia, cho đến khi tôi trở về nước học sỹ quan. Sống cùng nhau, lên sóng cùng nhau, sống chết cùng nhau, chia sẻ với nhau những kỷ niệm vui buồn, nên mặc dù kẻ Bắc, người Nam, nhưng chúng tôi rất hiểu nhau, thân nhau và coi nhau như anh em ruột thịt.

Gần bốn chục năm bặt tin, giờ mới gặp lại, nên những phút bên nhau thật là quý giá. Ngồi nhâm nhi cà phê ở góc quán “Cây Trâm”, hai thằng thi nhau đốt thuốc, khói bay lên như cháy nhà. Những kỷ niệm về những tháng năm cơ cực trên đất Campuchia cùng nỗi nhớ, nỗi tiếc thương đồng đội khiến trong lòng có cái gì đó như là sự nuối tiếc. Không khí trầm hẳn xuống.

Rít một hơi thuốc thật dài, nhả khói, tạo thành một vòng tròn lớn, bay lơ lửng trong không khí. Tiến chậm rãi:

- “Già” về nước tháng mấy, năm mấy nhỉ?

- Tôi về cuối tháng tư 80, sau trận đánh điểm cao 175 và trận đánh vào hồ Ampil ấy lão. Xong trận ấy thì tôi về.

- Ừa. Số "già" hên đấy, chứ ở lại chừng 2 tháng thôi, thêm trận Noong Chan - Công Silop nữa thì chưa biết chừng. Có khi mục xương rồi, không còn chỗ đội nón à.

Nói đến đó Tiến cười hừng hực.

- Trận 23/6 hả. Nghe nói trận đó ác liệt lắm, đơn vị mình thương vong nhiều lắm phải không lão? – tôi hỏi.

Nhấp một ngụm cà phê rồi Tiến chậm dãi:

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn