CHIẾN TRANH RỪNG SÁC – NHỮNG TRẬN ĐÁNH GIỮA BIỂN RỪNG MÊNH MÔNG
CHIẾN TRANH RỪNG SÁC – NHỮNG TRẬN ĐÁNH GIỮA BIỂN RỪNG MÊNH MÔNG
Rừng Sác – vùng đất ngập mặn mênh mông thuộc Cần Giờ ngày nay – từng là một chiến trường đặc biệt trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Nơi đây không có núi cao, không có làng mạc đông đúc, mà chỉ có những cánh rừng đước, rừng mắm chằng chịt, nước lên xuống theo con triều. Chính địa hình hiểm trở ấy đã trở thành “lá chắn thép” và cũng là “bãi chiến trường” đầy sáng tạo của quân và dân ta. Những năm 1966–1970, địch coi Rừng Sác là khu vực trọng điểm cần kiểm soát, bởi nơi đây án ngữ tuyến đường thủy huyết mạch vào cảng Sài Gòn. Tàu chiến, tàu vận tải của Mỹ và chính quyền Sài Gòn ngày đêm qua lại. Nhưng chúng không ngờ rằng, dưới những tán đước um tùm, lực lượng đặc công của ta – Đoàn 10 Rừng Sác – đã âm thầm bám trụ, chờ thời cơ đánh địch. Một trong những trận đánh tiêu biểu là trận đặc công đánh tàu trên sông Lòng Tàu. Đêm xuống, nước triều dâng cao, những chiến sĩ đặc công mình quấn lá ngụy trang, lặng lẽ bơi ra giữa dòng nước đen kịt. Họ mang theo thủy lôi, từng bước áp sát mục tiêu. Khi con tàu địch neo đậu hoặc di chuyển chậm, các chiến sĩ nhanh chóng gài mìn vào thân tàu rồi rút lui trong im lặng. Chỉ ít phút sau, một tiếng nổ vang trời xé toang màn đêm, cột lửa bốc cao, con tàu chìm dần trong dòng nước. Địch hoảng loạn, còn ta thì đã rút êm về căn cứ an toàn. Không chỉ đánh tàu, quân ta còn tổ chức nhiều trận phục kích trên sông và trong rừng. Có trận, ta đặt mìn dọc tuyến luồng, khi tàu địch lọt vào, mìn nổ liên hoàn khiến cả đoàn tàu tê liệt. Có trận, ta lợi dụng con nước, dùng xuồng nhỏ áp sát rồi nổ súng bất ngờ, tiêu diệt lính canh trên tàu. Địch dù có trang bị hiện đại nhưng vẫn luôn sống trong tâm trạng lo sợ, bởi “kẻ thù” có thể xuất hiện bất cứ lúc nào từ dưới nước, trên cây, hay trong những bụi rừng rậm rạp. Một trận đánh đáng nhớ khác là cuộc tập kích vào kho xăng Nhà Bè. Từ Rừng Sác, các chiến sĩ đặc công vượt sông, len lỏi qua hệ thống phòng thủ dày đặc để tiếp cận mục tiêu. Khi thời cơ đến, họ đồng loạt nổ súng và đặt bộc phá. Những bồn xăng khổng lồ bốc cháy dữ dội, ánh lửa đỏ rực cả một vùng trời. Trận đánh không chỉ gây thiệt hại lớn về vật chất cho địch mà còn tạo tiếng vang mạnh mẽ, chứng minh khả năng đánh sâu, đánh hiểm của lực lượng đặc công Việt Nam. Cuộc sống chiến đấu ở Rừng Sác vô cùng gian khổ. Nước mặn, muỗi vắt, thiếu lương thực, bệnh tật luôn rình rập. Có những ngày, chiến sĩ phải ăn cá, ăn cua bắt được trong rừng, uống nước đọng qua xử lý tạm bợ. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, tinh thần chiến đấu của họ càng thêm kiên cường. Họ hiểu rằng, mỗi con tàu bị đánh chìm, mỗi chuyến hàng bị phá hủy là góp phần làm suy yếu sức mạnh của địch. Rừng Sác không chỉ là chiến trường, mà còn là biểu tượng của ý chí và sự sáng tạo trong chiến tranh nhân dân. Những chiến sĩ đặc công đã biến vùng rừng ngập mặn tưởng chừng hoang vu thành một “trận địa nổi” đầy hiểm hóc, nơi địch luôn bị động và bất an. Ngày nay, Rừng Sác đã trở thành khu dự trữ sinh quyển, cây xanh bạt ngàn, cuộc sống thanh bình trở lại. Nhưng ký ức về những năm tháng chiến tranh vẫn còn đó, như một bản anh hùng ca về lòng dũng cảm và trí tuệ của quân và dân ta. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tinh thần Rừng Sác vẫn mãi là niềm tự hào của dân tộc Việt Nam.



