CHIẾN TRANH TƯ TƯỞNG ĐÁNH ĐUỔI QUÂN THÙ
Mùa đông năm ấy, khi những cơn gió lạnh từ dãy Trường Sơn tràn về, cả vùng căn cứ của huyện miền núi vẫn chìm trong khói lửa chiến tranh. Địch liên tục mở các cuộc càn quét, dựng đồn bốt, kiểm soát đường giao thông và dùng đủ mọi thủ đoạn nhằm chia rẽ lòng dân với lực lượng kháng chiến. Chúng không chỉ mang súng đạn đến làng quê. Đi cùng những cuộc hành quân là những tờ truyền đơn, những lời tuyên truyền xuyên tạc, những lời dụ dỗ hòng làm lung lay ý chí của nhân dân. Chúng hiểu rằng, muốn thắng được cuộc kháng chiến của dân tộc ta, trước hết phải phá vỡ niềm tin của nhân dân đối với cách mạng. Tại xã Tân Lập, đồng chí Nguyễn Văn Dũng, cán bộ tuyên huấn của huyện, được giao nhiệm vụ đặc biệt. Anh không trực tiếp cầm súng ra trận như bộ đội chủ lực, nhưng nhiệm vụ của anh cũng đầy hiểm nguy: giữ vững trận địa tư tưởng trong lòng dân. Một buổi tối, tại căn hầm bí mật dưới gốc đa đầu làng, cuộc họp của chi bộ diễn ra khẩn trương. Bí thư xã nói: Địch đang tung tin thất thiệt rằng lực lượng ta đã suy yếu, rằng kháng chiến sẽ thất bại. Một số bà con bắt đầu hoang mang. Nhiệm vụ của chúng ta là phải giải thích, động viên để nhân dân hiểu rõ âm mưu của chúng. Đồng chí Dũng nhận nhiệm vụ xuống các thôn bản. Anh hiểu rằng cuộc chiến này không có tiếng súng nhưng cũng quyết liệt chẳng kém bất kỳ mặt trận nào. Ngày hôm sau, anh cùng chị Hoa, cán bộ phụ nữ xã, đến xóm Đồng Tranh. Đây là nơi địch vừa rải truyền đơn từ máy bay xuống. Bên hiên nhà tranh, cụ Bảy ngồi trầm ngâm. Thấy các cán bộ đến, cụ cầm xấp giấy lên hỏi: Chúng nó bảo kháng chiến sắp thua, bảo ai theo cách mạng sẽ bị trừng trị. Liệu có đúng không các cháu? Đồng chí Dũng nhẹ nhàng đáp: Thưa cụ, nếu ta yếu như lời chúng nói thì tại sao chúng vẫn phải đưa thêm quân đến đây? Tại sao chúng phải dùng cả tuyên truyền để làm dân mình dao động? Cụ Bảy im lặng. Anh tiếp lời: Kẻ thù biết rằng sức mạnh lớn nhất của dân tộc ta là lòng yêu nước và sự đoàn kết. Vì thế chúng tìm mọi cách chia rẽ nhân dân với cách mạng. Nhưng thực tế cho thấy, càng khó khăn, quân và dân ta càng kiên cường. Những lời phân tích chân thành khiến nhiều người dân gật đầu đồng tình. Tối đến, dưới ánh đèn dầu leo lét, một buổi sinh hoạt quần chúng được tổ chức trong căn nhà sàn của ông trưởng thôn. Đồng chí Dũng kể lại những chiến công của quân dân cả nước, từ những trận đánh thắng trên chiến trường đến những tấm gương hy sinh anh dũng của đồng bào. Anh nói: Chiến tranh không chỉ diễn ra ở chiến hào. Nó còn diễn ra trong suy nghĩ của mỗi người. Nếu mất niềm tin, chúng ta sẽ tự đánh mất sức mạnh của mình. Một thanh niên đứng dậy hỏi: Nhưng nếu chiến tranh còn kéo dài thì sao? Dũng nhìn mọi người rồi đáp: Không ai mong chiến tranh kéo dài. Nhưng độc lập, tự do không thể đổi bằng sự khuất phục. Các thế hệ cha anh đã ngã xuống để bảo vệ quê hương. Trách nhiệm của chúng ta là giữ vững ý chí ấy. Những tràng vỗ tay vang lên trong căn nhà nhỏ. Từ hôm đó, phong trào tuyên truyền ở xã Tân Lập được đẩy mạnh. Các tổ đọc báo, tổ văn nghệ xung kích được thành lập. Những bài hát cách mạng vang lên giữa núi rừng. Những câu chuyện về tinh thần bất khuất của dân tộc được kể lại trong các buổi sinh hoạt. Địch tiếp tục tung ra nhiều luận điệu mới. Chúng đồn rằng bộ đội thiếu lương thực, rằng cán bộ bỏ chạy, rằng nhân dân sẽ bị bỏ rơi. Mỗi khi có tin đồn xuất hiện, cán bộ xã lại đến tận nơi giải thích. Họ không áp đặt mà dùng chính thực tế để chứng minh. Khi bộ đội hành quân qua làng, nhân dân tận mắt thấy những người lính vẫn lạc quan, kỷ luật, sẵn sàng giúp dân gặt lúa, sửa lại mái nhà bị bom đánh sập. Những việc làm giản dị ấy đã trở thành câu trả lời rõ ràng nhất trước các luận điệu xuyên tạc. Một lần, địch bắt được anh Thành, một thanh niên giao liên của xã. Chúng tìm cách mua chuộc: Chỉ cần mày hợp tác, chúng tao sẽ cho tiền bạc, cho cuộc sống sung sướng. Anh Thành bình tĩnh trả lời: Người Việt Nam có thể nghèo, có thể chịu gian khổ, nhưng không bán rẻ lòng yêu nước. Bất lực trước sự kiên định ấy, chúng giam giữ anh nhiều ngày. Khi được trao trả trong một đợt trao đổi tù binh, anh Thành trở về với thân thể gầy gò nhưng tinh thần vẫn vững vàng. Câu chuyện của anh nhanh chóng lan khắp vùng. Người dân hiểu rằng, trong cuộc chiến này, lòng trung thành với Tổ quốc chính là bức tường vững chắc nhất chống lại mọi âm mưu của kẻ thù. Năm ấy, địch mở cuộc càn quét lớn vào khu vực căn cứ. Chúng dùng loa phóng thanh kêu gọi đầu hàng. Giữa tiếng động cơ xe quân sự, tiếng loa vang lên: Hãy từ bỏ kháng chiến! Đó là con đường vô ích! Đáp lại, từ phía làng quê, tiếng hát của đội văn nghệ cất lên mạnh mẽ. Những bài ca về quê hương, đất nước, về khát vọng độc lập hòa cùng tiếng trống, tiếng vỗ tay của nhân dân. Sự đối lập ấy khiến nhiều người nhận ra rằng sức mạnh tinh thần có thể vượt qua nỗi sợ hãi. Cuộc càn quét thất bại. Địch rút đi trong sự chống trả quyết liệt của quân và dân địa phương. Sau trận đó, đồng chí Dũng viết trong cuốn sổ công tác: "Súng đạn có thể phá hủy nhà cửa, ruộng vườn, nhưng không thể khuất phục được ý chí của một dân tộc biết mình chiến đấu vì điều gì." Những năm tháng kháng chiến tiếp tục trôi qua. Nhiều người con của Tân Lập lên đường nhập ngũ. Nhiều bà mẹ tiễn con bằng nước mắt nhưng vẫn động viên: Con đi giữ nước, mẹ ở nhà giữ làng. Ở hậu phương, nhân dân tăng gia sản xuất, chăm sóc thương binh, nuôi giấu cán bộ. Ở tiền tuyến, các chiến sĩ chiến đấu bằng lòng dũng cảm. Giữa hai mặt trận ấy là mặt trận tư tưởng - nơi những người làm công tác tuyên truyền âm thầm gìn giữ niềm tin của nhân dân. Ngày hòa bình lập lại, đồng chí Dũng trở lại xóm Đồng Tranh. Cụ Bảy năm xưa chống gậy ra đón. Cụ xúc động nói: Hồi đó nếu không có các cán bộ đến giải thích, động viên, có lẽ nhiều người đã dao động. Bây giờ mới thấy, giữ vững lòng người cũng quan trọng như giữ vững chiến hào. Đồng chí Dũng mỉm cười: Chính nhân dân mới là người làm nên thắng lợi. Chúng tôi chỉ góp phần nhỏ để mọi người thêm vững tin. Buổi chiều hôm ấy, trên cánh đồng quê hương, những đứa trẻ nô đùa trong tiếng cười rộn rã. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng bài học về sức mạnh tinh thần vẫn còn nguyên giá trị. Lịch sử cho thấy, trong mọi cuộc đấu tranh bảo vệ Tổ quốc, bên cạnh sức mạnh quân sự còn có sức mạnh của lòng yêu nước, của niềm tin vào chính nghĩa và sự đoàn kết của toàn dân tộc. Kẻ thù có thể sử dụng nhiều phương thức khác nhau nhằm tác động đến nhận thức và ý chí của nhân dân. Nhưng khi mỗi người dân hiểu rõ mục tiêu của cuộc đấu tranh, nhận thức đúng về trách nhiệm của mình đối với đất nước, thì mọi âm mưu chia rẽ đều khó có thể thành công. Câu chuyện về xã Tân Lập và những con người bình dị năm ấy là minh chứng cho điều đó. Họ không phải những anh hùng với chiến công hiển hách được ghi trong sử sách, mà là những người dân bình thường đã góp phần bảo vệ trận địa tư tưởng bằng sự tỉnh táo, niềm tin và lòng yêu nước. Và cũng chính từ những con người bình dị ấy, sức mạnh đại đoàn kết dân tộc được bồi đắp, trở thành nguồn lực to lớn giúp đất nước vượt qua những năm tháng gian lao, đi đến thắng lợi cuối cùng. Trong ký ức của nhiều thế hệ, cuộc kháng chiến không chỉ là những trận đánh ác liệt hay những cuộc hành quân gian khổ. Đó còn là cuộc chiến bảo vệ niềm tin, bảo vệ khát vọng độc lập và tương lai của dân tộc. Khi lòng dân đồng thuận, ý chí được củng cố và niềm tin được giữ vững, không một thế lực nào có thể khuất phục được sức mạnh của nhân dân Việt Nam.



