Bài viết

chiến tranh tuyến đường Trường Sơn

Ninh Bình18/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, 19 tuổi trẻ Phạm Công Vinh đứng bên bờ sông, cầm chặt lá thư tình nguyện nhập ngũ. Không có lời lẽ phàn nàn, chỉ với chiếc áo xanh da trời cũ của bố, anh bước lên xe đưa đoàn đến trung tâm huấn luyện. Anh là thanh niên xung phong đầu tiên của xã đăng ký ra trận năm đó.Anh sinh ra trong một gia đình nông dân bình thường bố anh thường kể cho anh nghe câu chuyện về sự cống hiến của thế hệ trước. Vào mùa hè năm 1971, khi nghe thông tin Đảng gọi thanh niên ra trận hỗ trợ miền Nam, anh đã điền đơn ngay lập tức, không báo trước bố mẹ cho đến khi giấy báo nhập ngũ đến nhà.
Ngày chia tay trên bờ sông. Sáng ngày khởi hành, mẹ anh nắm tay anh khóc lóc, đưa vào túi anh một gói gạo nếp và một tấm ảnh gia đình. Anh bật cười cố gắng, la hét khẩu hiệu "Tổ quốc gọi, tôi đi" cùng các bạn đồng đội, không để thấy trái tim run rẩy sắp tan rã. Anh không biết khi nào sẽ trở về quê hương, nhưng anh biết đây là nghĩa vụ của mỗi người con Việt Nam.

Năm 1973, anh tham gia chiến dịch bảo vệ tuyến đường Trường Sơn. Trong một trận tấn công , anh đã cứu được 2 đồng đội bị thương khỏi hố bom. Sau trận đánh này, anh được trao Huân chương Chiến công cấp 3.
Trở về quê hương với kỷ niệm không thể quên
Sau khi hòa bình thống nhất đất nước, Anh nghỉ quân tại tỉnh quê mình, rồi được chuyển về Nam Định làm công tác tại Hội Cựu chiến binh tỉnh. Anh đã làm việc tại đây suốt 35 năm, cho đến khi nghỉ hưu năm 2010.

Trong suốt thời gian làm công tác, anh thi thoảng đến giao lưu các trường học, và tổ chức các buổi chia sẻ câu chuyện thời hoa lửa cho thế hệ trẻ. Anh luôn mang theo cuốn sổ tay nhỏ ghi chép thời chiến bên mình, kể cho các em học sinh nghe về tình bạn đồng đội, đồng chí với lòng tự hào khi được bảo vệ mảnh đất thiêng liêng của Tổ quốc Việt Nam.

Ghi lại thời hoa lửa trên tuyến Trường Sơn
Trong suốt 3 năm đến 4 năm chiến đấu, anh đã theo đơn vị hành quân qua khắp các tỉnh miền Trung, tham gia nhiều chiến dịch lớn nhỏ. Anh thường mang theo một cuốn sổ tay nhỏ, ghi chép từng chi tiết cuộc sống trên tuyến đường Trường Sơn: tiếng hát của đồng đội khi đi đường, mùi khói than của lò nấu ăn ở rừng, hình ảnh các anh lính cùng nhau chữa lành vết thương sau những trận đánh. Sau khi hòa bình thống nhất đất nước, anh được chuyển về Nam Định làm công tác tại Hội Cựu chiến binh tỉnh.

Hiện tại, 74 tuổi ông đang sống tại thị xã Xuân Ngọc, tỉnh Nam Định cũ, sống cùng vợ và con cái của mình. Mỗi buổi chiều, anh thường ngồi ở sân nhà, ngắm nhìn những đám mây trôi giữa bầu trời xanh trong veo, những ngọn gió thổi bay qua đã nói lên rằng từ giờ trở đi sẽ không có chiến tranh lặp lại nữa. Khi đó anh đã ngồi nhớ và tưởng niệm lại về những đồng đội đã cùng mình chiến đấu trên thương trường nhưng mãi mãi không thể trở về chiến trường khi chiến tranh đã kết thúc. Đến tận bay giờ, anh vẫn luôn giữ gìn cuốn sổ tay thời chiến tranh mà đội trưởng đã cho và chiếc mũ cối cũ khi ra chiến trường. Và nó như một kỷ niệm về một thời hoa lửa không thể nào quên đi được những kỉ niệm ấy, khi đã từng cùng nhau gánh vác trên vai cả một đất nước. Chỉ vì mong muốn đổi lấy hai chữ “HÒA BÌNH” mà phải đánh đổi lại bằng những mồ hôi, xương máu của các chiến sĩ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn