Bài viết

CHIẾN TRANH VÀ CÂU CHUYỆN CỦA NGƯỜI Ở LẠI

Hưng Yên06/01/2026Nguyễn Thị Diệu Linh (12a4)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cái mà không ai muốn lặp lại ,không ai muốn nó quay trở lại , cái mà chúng ta phải chịu nhiều khó khăn , gian khổ . Đó chính là những câu chuyện về chiến tranh một thời oanh liệt đối với dân tộc ta . Ông Phạm Đông Y sinh năm 1953 quê ở xã Tân Dân (nay là xã Triệu Việt Vương
). Ông cũng đã góp sức tham gia vào cuộc kháng chiến chống Mỹ , nơi công tác tại chiến trường B1 và B5 (Quảng Nam , Đà Nẵng). Ông tham gia ở binh chủng hệ xe ,tham gia chở vật tư , lương thực thực phẩm và quan trọng nhất đó là chở pháo súng đạn . Công việc tiếp tế này của ông của gặp nhiều trắc trở gian nan , không chỉ đơn giản là đi lái xe mà luôn phải đối mặt với nhiều gian khó trên đường , ông đi tiếp tế cho bộ đội quân giải phóng Mỹ .

Vào khoảng năm 1974 ông lại đi phục vụ tiếp cho quân của mùa xuân năm 1975 , ông đi trở bộ đội chở đạn luôn phiên nhau trên tuyến đường chở lương thực thực phẩm hậu cần cho bộ đội và súng đạn là nhân vật chính để tiếp tế cho các chiến sĩ . Để quân ta chiến đấu với mưu quyền Sài Gòn . Ông đã đi từ làng Hồi Quế Sơn ở Quảng Nam , Đà Nẵng khi mà quân giải phóng đi đến đâu thì đánh chiến đến đó .Quân ta từ Bùi Gia Mập xong đó di chuyển về cầu Bình Triệu hai bên lính giành co nhau . Sau đó lại quay lại giải phóng ở Sài Gòn , (30/4-1/5) ông cũng đã có mặt ở đó .Ngày 15/5 ông cũng rất vinh dự được đứng vào danh sách duyệt binh tại đường phố Sài Gòn .Vào năm 1978 ông cùng đi với một số anh em đơn vị đi đào mộ liệt sĩ đã ra đi trên chiến trường , để tập hợp về liệt sĩ Trường Sơn. Sau 5 tháng thì ông lại tham gia đi ở Campuchia đến tháng 5 , tháng 6 để đưa quân sang chiến đấu với quân Pol Pot , đây vào khoảng thời gian năm 1978.

Sau khi công việc ở đó đã ổn ông đã quay trở về và sang Lào ở Xiêm Khoảng . Tháng 2 năm 1979 chiến tranh ở phía Bắc , Lạng Sơn ,ông cùng đồng đội đánh chiếm với quân Trung Quốc . Lúc đó ông công tác ở Sư Đoàn 337,Quân đoàn 14, thời bấy giờ nó còn được gọi là cánh cửa thép Lạng Sơn .Quân ta và Trung Quốc chiến đấu ở cầu Khánh Khê và lúc đó trong Sư Đoàn có khoảng 300 người hy sinh. Sau đó lại quay lại Binh đội 400 năm 1981 đánh trận bên Trung Quốc . Vị trí cụ thể được ông miêu tả lại ở Cao Lộc , Lạng Sơn . Khoảng tháng 6, tháng 7 năm 1981 quân Trung đã rút lui và khi đó cũng đã được coi là hòa bình . Dành được hòa bình thì ông vẫn làm việc ở Sư Đoàn 337 Lạng Sơn và đến tháng 9 năm 1989 ông chuyển công tác về bộ tham mưu Quân khu I , và năm 1992 ông nghỉ hưu và về với quê hương gia đình .Thời đó ông được danh hiệu chiến sĩ lái xe xuất xắc.

Ông cũng đã có đôi lời muốn nói cho thế hệ trẻ rằng : những người lính đã đi qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt – vẫn luôn dõi theo bước chân của thế hệ trẻ hôm nay với niềm tin và sự kỳ vọng lớn lao. Các em được sống trong hòa bình, không nghe tiếng súng đạn, không chứng kiến sự mất mát của đồng đội bên cạnh, đó là điều mà chúng tôi đã đánh đổi bằng mồ hôi, máu và cả tuổi xuân. Chúng tôi mong thế hệ trẻ biết trân trọng những gì đang có, biết giữ gìn độc lập mà cha anh đã gìn giữ, và quan trọng hơn là nuôi dưỡng lý tưởng sống đẹp: sống có trách nhiệm, có ước mơ, có khát vọng cống hiến. Hòa bình không đòi hỏi các em phải cầm súng, nhưng đòi hỏi lòng dũng cảm để vượt qua thách thức, kiên định trước cám dỗ, và nỗ lực xây dựng tương lai tốt đẹp hơn cho đất nước. Đó chính là cách thế hệ trẻ tiếp nối con đường mà chúng tôi đã đi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn