Chiến trường ác liệt và cuộc gặp mặt của một tình yêu - Thượng Nguyên
Chiến trường ác liệt và cuộc gặp mặt của một tình yêu Dù mưa rét, hơn 20 chị em vẫn đứng thành hai hàng, vừa làm nhiệm vụ vừa vui cười, hò hát để tiễn các chiến sĩ lên đường.
Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, những tuyến đường ở Hà Tĩnh luôn bị bom đạn tàn phá ác liệt. Lực lượng thanh niên xung phong ngày đêm bám đường, làm nhiệm vụ đảm bảo giao thông thông suốt, góp phần chi viện cho chiến trường miền Nam. Bà Ngô Thị Nghĩa (sinh năm 1953, tổ dân phố Nam Sơn, xã Can Lộc), nhập ngũ vào lực lượng thanh niên xung phong tháng 7/1972, vẫn không thể quên những ký ức sâu sắc trong cuộc đời mình. Bà chia sẻ rằng có một số kỷ niệm khiến bà nhớ mãi. Kỷ niệm mà bà kể là vào cuối năm 1972, tại Rào Cời thuộc đường 21. Sau một trận mưa lớn, nước lũ dâng cao, đơn vị của bà được lệnh mặc áo trắng đứng làm cọc tiêu dẫn đường cho đoàn xe chở quân ra chiến trường. Dù mưa rét, hơn 20 chị em vẫn đứng thành hai hàng, vừa làm nhiệm vụ vừa vui cười, hò hát để tiễn các chiến sĩ lên đường. Trong khoảnh khắc ấy, bất ngờ có một người lính cất tiếng gọi: “Là Hương, Nam Sơn phải không?”. Tiếng hát chợt ngừng lại, một nữ thanh niên xung phong trong đội nghẹn ngào nhận ra đó là giọng của người yêu mình. Hai người chỉ kịp chạm tay nhau trong giây lát rồi đoàn xe tiếp tục lăn bánh. Hình ảnh ấy khiến tất cả mọi người lặng đi vì xúc động



