Khác

Chiến trường An Giang trong cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam 1977-1979

Chiến trường An Giang trong cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam 1977–1979 là một phần của lịch sử bảo vệ biên cương Tổ quốc sau ngày đất nước thống nhất.

An Giang18/08/2026Đoàn Phường Mũi Né ((BT) Đoàn phường Mũi Né)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

THỜI HOA LỬA – CHIẾN TRƯỜNG AN GIANG

Trong cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam 1977–1979

Cuối những năm 1970, khi đất nước vừa bước ra khỏi cuộc chiến tranh kéo dài nhiều thập kỷ, vùng biên giới Tây Nam lại phải đối mặt với một thử thách mới.

Ở phía Tây Nam Tổ quốc, An Giang là một trong những địa bàn chịu tác động trực tiếp của chiến tranh biên giới. Những vùng đất vốn yên bình với ruộng đồng, kênh rạch và những xóm làng ven biên giới bỗng trở thành nơi tiếng súng vang lên.

Từ năm 1977, tình hình biên giới Việt Nam – Campuchia ngày càng căng thẳng. Các cuộc tiến công, xâm nhập và pháo kích xảy ra tại nhiều khu vực biên giới, trong đó có địa bàn An Giang.

Những người lính biên phòng, bộ đội địa phương và lực lượng vũ trang phải ngày đêm bám địa bàn.

Họ đứng giữa những cánh đồng, những con kênh và những đường biên giới mà trước đó người dân vẫn đi lại, làm ăn.

Nhưng chiến tranh khiến mọi thứ thay đổi.

Có những đêm đang ngủ, người dân nghe tiếng súng từ phía biên giới vọng về.

Có những ngày pháo kích khiến cả xóm làng phải tìm nơi trú ẩn.

Những người lính phải nhanh chóng triển khai lực lượng bảo vệ các vị trí trọng yếu, sơ tán và bảo vệ nhân dân, đồng thời chống trả các cuộc tiến công qua biên giới.

Trong những năm tháng ấy, biên giới An Giang trở thành tuyến đầu của Tổ quốc.

Những địa danh như Tịnh Biên, Tri Tôn, Châu Đốc và các khu vực giáp biên chứng kiến nhiều trận chiến ác liệt. Địa hình đồng bằng xen núi, kênh rạch và những khu vực dân cư khiến nhiệm vụ chiến đấu, bảo vệ dân và giữ địa bàn càng phức tạp.

Người lính phải vừa chiến đấu, vừa bảo vệ từng xóm làng.

Có những người mới hôm trước còn đứng gác ở một chốt biên giới, hôm sau đã phải đối mặt với một cuộc tiến công dữ dội.

Có những người lính trẻ quê ở miền Bắc, miền Trung, miền Nam – những người vừa trải qua chiến tranh chống Mỹ – lại tiếp tục khoác ba lô lên vai.

Họ không nghĩ mình đang bước vào một cuộc chiến mới.

Họ chỉ biết rằng biên giới bị xâm phạm thì phải bảo vệ biên giới, đồng bào bị đe dọa thì phải bảo vệ đồng bào.

Trong các trận chiến, nhiều cán bộ, chiến sĩ đã hy sinh.

Có những người ngã xuống ngay trên tuyến đầu.

Có người hy sinh khi đang làm nhiệm vụ bảo vệ chốt.

Có người nằm lại trên những cánh đồng, bên những con kênh của vùng biên giới An Giang.

Đằng sau mỗi người lính là một gia đình đang chờ đợi.

Một người mẹ.

Một người vợ.

Những đứa con còn nhỏ.

Nhưng giữa chiến tranh, họ vẫn phải tiếp tục chiến đấu.

Đối với người dân An Giang, những năm tháng ấy cũng là một thời kỳ đầy đau thương.

Những gia đình phải rời bỏ nhà cửa để tránh vùng chiến sự. Cuộc sống sản xuất bị đảo lộn. Những cánh đồng vốn là nơi người dân kiếm sống trở thành khu vực có nguy cơ xảy ra giao tranh.

Nhưng cũng chính trong những ngày tháng khó khăn ấy, tình quân dân càng được thể hiện rõ.

Người dân giúp bộ đội nắm tình hình địa bàn, dẫn đường, cung cấp lương thực và chăm sóc thương binh. Bộ đội bảo vệ làng xóm, hỗ trợ nhân dân sơ tán và khôi phục cuộc sống sau những trận đánh.

Cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam không chỉ là câu chuyện của những trận đánh.

Đó còn là câu chuyện về những người lính đứng ở nơi nguy hiểm nhất để giữ bình yên cho phía sau.

Sau năm 1978, cùng với việc đẩy lùi các cuộc tiến công của Khmer Đỏ và thực hiện nghĩa vụ quốc tế giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi chế độ diệt chủng, tình hình chiến trường Tây Nam từng bước thay đổi. Nhưng những người lính An Giang vẫn phải tiếp tục làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới trong nhiều năm sau đó.

Thời gian trôi qua.

Những tiếng súng năm xưa đã lùi xa.

Những vùng đất biên giới hôm nay đã trở lại nhịp sống bình thường. Người dân làm ruộng, buôn bán, trẻ em đến trường; những con đường nối các phum, sóc, làng quê ngày càng rộng mở.

Nhưng trên mảnh đất ấy vẫn còn những dấu tích của một thời chiến tranh.

Những nghĩa trang liệt sĩ.

Những bia tưởng niệm.

Những người cựu chiến binh mang trong mình ký ức về đồng đội đã không trở về.

Với họ, chiến tranh không chỉ là một trang sách lịch sử.

Đó là những gương mặt.

Những cái tên.

Những buổi chiều đứng bên chiến hào.

Và những người đồng đội mãi mãi nằm lại nơi biên giới.

Chiến trường An Giang trong cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam 1977–1979 là một phần của lịch sử bảo vệ biên cương Tổ quốc sau ngày đất nước thống nhất.

Một thế hệ đã phải tiếp tục cầm súng ngay sau khi hòa bình vừa đến.

Họ chiến đấu để giữ từng tấc đất biên cương, bảo vệ nhân dân và góp phần ngăn chặn những cuộc tấn công đẫm máu.

Hôm nay, trên những cánh đồng xanh của An Giang, cuộc sống đã bình yên.

Nhưng dưới màu xanh ấy là ký ức về một thế hệ từng đứng giữa lửa đạn biên giới Tây Nam.

Họ đã đi qua chiến tranh để giữ lại bình yên cho quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn