Khác

Chiến trường Biên giới

Ông nội em là Nguyễn Ngọc Phái. Ông sinh năm 1953, nhập ngũ năm 1972 khi vừa tròn 19 tuổi. Ông đã chiến đấu ở chiến trường Biên giới phía Nam.

Quảng Trị01/03/2026Nguyễn Bảo Ngọc1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông nội của em tên là Nguyễn Ngọc Phái, ông là một cựu chiến binh. Mỗi lần nhìn ông thật oai nghiêm trong bộ quân phục màu xanh, em lại mong ước học tập thật giỏi để trở thành người lính. Trên tường nhà, có treo một bức hình đen trắng mà ông rất quý giá. Trong hình là các chú bộ đội trẻ măng đứng bên một khẩu pháo. Mỗi khi ngắm nhìn bức tranh, em và em gái em lại hỏi ông: Ông ơi, ông là ai trong bức hình? Đây là súng gì vậy ông? Ông đi chiến đấu có gian khổ không ông? ...Mỗi khi như thế mắt ông lại sáng lấp lánh niềm vui. Ông bảo: Ông rất vui vì thế hệ các cháu bây giờ được cơm no áo ấm, được đến trường trong hòa bình mà vẫn không quên rằng có được cuộc sống như ngày nay là điều mà ngày xưa ông và đồng đội đã đánh đổi bằng cả tuổi trẻ, mồ hôi và máu.” Nói đến đó, ông khẽ lặng đi. Bàn tay ông vuốt nhẹ lên mép khung ảnh đã ngả màu thời gian. Ngoài sân, gió lay nhẹ tán tre, tiếng lá xào xạc nghe như nhịp bước hành quân năm nào trong câu chuyện về một thời Hoa lửa của ông.

“Các cháu ơi! Năm tháng ấy tuy đã trôi xa, các cuộc chiến cũng đã chấm dứt, nhưng trong lòng ông vẫn luôn tự hào về một thời trận mạc. Hôm nay lại đúng vào ngày này, cách đây 47 năm (ngày 7-1-1979), là ngày đất nước Campuchia được giải phóng, chế độ diệt chủng bạo tàn do Pol Pot cầm đầu bị đánh đổ với sự giúp đỡ của Quân tình nguyện Việt Nam. Ông và các đồng đội pháo binh cũng vinh dự được góp một phần công sức vào chiến thắng ấy.

Đó là quãng thời gian sau khi miền Nam được giải phóng, chưa kịp yên vui trọn vẹn thì áo lính lại khoác lên đường. Quân Khơ-me Đỏ đánh phá biên giới phía Nam, lòng những người lính thêm căm hận, lại hăm hở xông lên. Tuổi thanh xuân của ông đã cống hiến trọn vẹn cho chiến trường miền Nam và biên giới phía Nam.

Là lính Pháo binh, các ông trước lúc ra trận thì trên vành mũ hay ở nòng pháo có câu khẩu hiệu ‘’Chi viện đắc lực, cho Bộ binh chiến thắng’’. Hôm đó, nhận được lệnh chuẩn bị giờ G đã tới là nổ súng. Nhưng chưa đến giờ nổ súng thì anh Hiên - Đại Đội Phó bị thương. Lệnh của Ban chỉ huy Trung đoàn truyền tới: ‘’Đồng chí Nguyễn Ngọc Phái lên thay’’. Ông nhận trách nhiệm nặng hơn, không một chút do dự lao vào vị trí chỉ huy đại đội. Lính pháo binh phải tính toán chi tiết và chuẩn xác, hiệp đồng dàn trận để chiếm lĩnh trận địa và không bắn nhầm vào bộ binh ta. Đúng giờ nổ súng, bốn khẩu pháo đều khai hỏa với quyết tâm cao độ trúng mục tiêu, trả thù cho đồng đội với lòng căm thù bọn giặc lên cao. Những loạt đạn trúng đích, lô cốt giặc bị san phẳng. Đơn vị Bộ binh tiến lên làm chủ trận chiến. Ngay sau đó, đại đội Pháo binh lại gấp rút chuyển sang mục tiêu mới. Với những hiệp đồng binh chủng chắc chắn , quân ta đi giải phóng xong khu X.A và X.B. Bộ binh và đài quan sát báo về khen ngợi: “Hoan hô các đồng chí Pháo binh bắn quá chuẩn xác.” Bọn ông hân hoan vui sướng. Nhưng chiến tranh mà, nói tới thắng lợi lại không quên được những mất mát hi sinh. Đơn vị ông trúng pháo địch bắn vào trận địa làm 2 đồng đội hi sinh, 6 người bị thương. Người nằm lại chiến trường mãi mãi, người bị thương về tuyến sau. Ai còn lại tiếp tục lao vào những trận đánh ác liệt liên miên trên chiến tuyến gian khổ. Các cháu ơi, cái ăn cái uống kham khổ lắm, nhất là thiếu nước. Mỗi người lính được phát bốn lít nước mỗi ngày, nên hầu như không tắm rửa. Áo quần chỉ phơi khô rũ bụi và các ông bảo đó là “giặt khô”. Gạo ít chủ yếu trộn hột bo bo ăn không đủ no. Nghĩ lại ông lại thương đồng đội mình biết bao. Thiếu ăn thiếu mặc chiến đấu ác liệt đối mặt với quân thù ác độc nhưng không hề nao núng.”

“Cháu ơi, những người lính ngày ấy thật can trường. Sống trong cảnh nếm mật nằm gai, giữa khói lửa chiến tranh khốc liệt, họ vẫn một lòng vững tin vào Đảng, sẵn sàng hoàn thành nhiệm vụ mà nhân dân giao phó. Mỗi trận đánh đi qua là những mất mát, hi sinh không gì bù đắp được, là biết bao người lính trẻ đã nằm lại nơi chiến trường biên giới trong tình yêu thiêng liêng dành cho Tổ quốc.

Ngồi kể cho các cháu nghe, lòng ông lại se thắt. Bao đồng đội của ông ra đi từ những mái tranh nghèo mà mãi mãi không thể trở về với mẹ. Biết bao người mẹ tiễn con đi trong lặng lẽ, rồi âm thầm khóc con suốt cả đời. Thịt xương của đồng đội ông đã hóa thành non sông, để các cháu hôm nay được sống trong hòa bình. Vì thế, các cháu phải luôn ghi nhớ công lao của biết bao thế hệ cha ông đã ngã xuống để giữ gìn từng tấc đất quê hương. Bảo vệ Tổ quốc hôm nay không chỉ bằng súng đạn, mà bằng tri thức, bằng lòng yêu nước, ý thức trách nhiệm và tinh thần sẵn sàng cống hiến. Hãy trân trọng cuộc sống yên bình, chăm ngoan, học tập thật tốt và sống xứng đáng với những hi sinh lớn lao của các thế hệ đi trước.”

Lắng nghe những lời ông kể, lòng em lặng đi trong một niềm xúc động khó tả. Những câu chuyện tưởng chừng xa xôi ấy bỗng trở nên rất gần, rất thật, khiến em hiểu hơn giá trị của cuộc sống yên bình hôm nay. Em thấy mình cần sống có trách nhiệm hơn, biết yêu thương, biết cố gắng học tập và rèn luyện bản thân để không phụ công lao của ông và bao thế hệ cha anh đã hi sinh. Lời ông dặn không chỉ là câu chuyện của quá khứ, mà là ngọn lửa âm thầm thắp lên trong lòng em niềm tự hào, lòng biết ơn và ý thức gìn giữ, xây dựng Tổ quốc bằng chính những việc làm nhỏ bé nhưng chân thành mỗi ngày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn