Cựu chiến binh

CHIẾN TRƯỜNG BIÊN GIỚI PHÍA BẮC – NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG THỂ QUÊN

CHIẾN TRƯỜNG BIÊN GIỚI PHÍA BẮC – NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG THỂ QUÊN

Phú Thọ25/11/2025Nguyễn Thị Thuý (Đoàn xã Thanh Thuỷ, Phú Thọ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾN TRƯỜNG BIÊN GIỚI PHÍA BẮC – NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG THỂ QUÊN

1. Những gian khổ, đói rét và ý chí bám trụ trận địa

Đã hơn bốn mươi năm trôi qua, nhưng mỗi khi nhắm mắt lại, tôi vẫn nhìn thấy trước mặt mình những ngày tháng ở chiến trường biên giới phía Bắc – nơi đất đá ngổn ngang, nơi cái lạnh xuyên thấu da thịt, và nơi tuổi trẻ chúng tôi được tôi luyện trong lửa đạn.

Sinh hoạt của người lính lúc ấy không giống bất kỳ điều gì ta hình dung trong thời bình. Gạo sấy được phát, tôi đổ chút nước cho nở rồi bốc ăn vội ngay giữa hầm hào, có hôm vừa đưa lên miệng đã phải nằm rạp xuống vì pháo địch trút tới. Mùa đông thì khắc nghiệt tột cùng. Có những đợt chốt giữ kéo dài cả tuần trời, tôi chỉ có đúng một bộ quần áo xà lỏn, ướt rồi khô, khô rồi lại ướt, vừa run cầm cập vừa phải bám đá mà đánh nhau với địch.

Nhiều hôm cạn lương thực, chúng tôi phải cạy vỏ cây rừng nhai cho đỡ cồn ruột, uống nước suối cầm hơi mà giữ sức. Có tháng trời không được tắm rửa hay thay đồ, người ngợm hôi hám, áo quần bết bụi và máu, nhưng không ai một lời than vãn.

Những đêm trời tối như mực, tôi cùng đồng đội cõng thương binh men theo sườn núi. Đường trơn trượt, có lần cả nhóm trượt ngã lăn xuống dốc cả chục mét. Đau rát đến tê người, nhưng tất cả đều cắn răng không ai dám kêu một tiếng – chỉ sợ địch nghe thấy mà nã pháo vào. Đói, rét, khát, kiệt sức… nhưng chúng tôi vẫn quyết không rời trận địa. Bởi phía sau lưng mình là nhân dân, là quê hương, là từng tấc đất thiêng liêng mà cha ông đã gìn giữ.

Trong gian khổ cùng cực ấy, ý chí người lính càng được tôi rèn. Chúng tôi không chỉ đánh bằng súng đạn – mà bằng niềm tin, bằng tình đồng đội, bằng quyết tâm giữ đất đến cùng.

2. Công tác tử sĩ – những ký ức ám ảnh suốt đời

Nếu hỏi điều gì ám ảnh tôi nhất sau chiến tranh, thì đó chính là công tác tử sĩ.

Sau mỗi trận đánh, khi địch đã rút lui, chúng tôi quay lại chiến trường để đón anh em mình về với đất mẹ. Cảnh tượng khi ấy… không có từ nào đủ sức miêu tả. Trung Quốc đánh ta bằng chiến thuật “biển người”, pháo cày nát cả núi rừng. Cây cối gãy đổ, đất đá lở loét, hầm hào vỡ vụn. Thân xác người – cả ta lẫn địch – nằm la liệt, lẫn trong bụi đất, trong khói thuốc súng còn âm ỉ.

Mùi tử khí bốc lên nồng nặc. Ruồi bọ bu kín từng vạt đất. Tôi phải lấy chính tay áo rách của mình quấn quanh mũi để khỏi nôn, rồi run run đi lật từng thi thể. Có đồng đội vẫn còn ôm khẩu súng trong tay. Có người chỉ còn lại một phần thân thể vì bom mìn xé nát. Có những ngày chúng tôi phải gom lại từng mảnh thi thể vương vãi để đưa các anh về nơi quy tập.

Mỗi lần tìm được một người anh em, dù chỉ còn lại chiếc tăng, mẩu giấy hay mảnh thẻ bài, tim tôi lại quặn thắt. Chúng tôi đặt họ lên cáng, khẽ khàng như sợ họ đau, rồi lặng lẽ đưa về phía sau. Không còn khóc nữa – nước mắt khi đó đã cạn – chỉ còn nỗi nghẹn ngào dồn lại trong lồng ngực.

Những đêm sau chiến trận, hình ảnh ấy luôn hiện về trong giấc ngủ của tôi. Khủng khiếp, dữ dội… nhưng cũng đầy tự hào. Bởi họ – những đồng đội của tôi – đã ngã xuống như những anh hùng, để hôm nay biên cương Tổ quốc được bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn