Chiến trường chống Mỹ thời ấy không chỉ có thử thách của súng đạn
Chiến trường chống Mỹ thời ấy không chỉ có thử thách của súng đạn, mà còn là cuộc chiến sinh tồn khắc nghiệt với thiên nhiên và sự thiếu thốn:
Chia sẻ từng giọt nước: Trong một đợt bị địch vây hãm kéo dài suốt 4 ngày đêm, nguồn nước tiếp tế bị cắt đứt. Nước trong ca quân y chỉ còn lại vài giọt đáy. Khi đồng đội nhường ca nước cho ông vì thấy ông kiệt sức sau trận đánh, ông Cát đã kiên quyết đẩy lại, dành phần nước ấy cho người chiến sĩ trẻ nhất đơn vị đang bị thương nặng.
Tình đồng chí nơi ranh giới sinh tử: Đêm xuống, giữa cái lạnh xé da của rừng già, chiếc chăn dải dù được đắp chung cho ba người. Bẻ đôi miếng lương khô cuối cùng, ông Cát khẽ nói với đồng đội: "Chỉ cần còn sống qua đêm nay, ngày mai đánh thắng, nhất định tôi sẽ mời các đồng chí về thôn Đồng Trang quê tôi ăn bữa cơm nếp mới!"
Sức mạnh từ tình yêu quê hương Hùng Lợi cùng niềm tin sắt đá vào ngày độc lập đã giúp ông Phạm Văn Cát cùng đồng đội đứng vững qua những năm tháng "Hoa lửa" tàn khốc nhất.
Khi ngọn cờ chiến thắng tung bay, đất nước sông núi thu về một mối, người lính năm xưa trở về với xóm làng Đồng Trang thân thương. Những vết thương thời chiến mỗi khi gió mùa về lại nhức nhối, nhưng ánh mắt của ông Cát vẫn sáng ngời niềm tự hào.
Khắc ghi một thời để nhớ: "Chiến trường xưa có thể đã xanh lại màu cây lá, nhưng những câu chuyện thời Hoa lửa của ông Phạm Văn Cát vẫn mãi là bản hùng ca bất tử. Đó là niềm tự hào của người dân thôn Đồng Trang, xã Hùng Lợi – nơi sinh ra những người con kiên cường, dũng cảm, dâng trọn tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc."



