Khác

Chiến trường Cửa Việt

Ông nhớ nhất đoạn bác ấy kể lúc cài xong khối bộc phá vào thân tàu thép khổng lồ. Giây phút ấy tim đập nhanh lắm, chỉ cần một sơ suất nhỏ là hy sinh ngay. Cài xong, bác ấy phải lặn thật nhanh ra xa. Khi tiếng nổ 'Ầm' vang lên chấn động cả dòng sông, cột lửa bốc cao ngùn ngụt báo hiệu con tàu giặc đã bị tiêu diệt, lúc đó mới biết mình còn sống.

Ninh Bình16/04/2026Nguyễn Trà My (đoàn xã Giao Minh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nói về bác Đặng Xuân Thiều ở Giao Hải mình thì đó là một người gan lỳ hiếm thấy. Cháu cứ tưởng tượng, dân mình đi biển Giao Thủy đã quen sóng gió, nhưng đi đặc công nước như bác ấy thì cái gian khổ nó ở một bậc khác hẳn.Bác ấy kể với ông, hồi ở chiến trường Cửa Việt, mỗi lần đi đánh tàu là một lần xác định 'đi không hẹn ngày về'. Đêm tối mịt mùng, các bác ấy phải bôi một lớp mỡ đặc lên người cho đỡ lạnh, rồi cứ thế lẳng lặng lặn xuống dòng sông chảy xiết. Lúc đó không có bình dưỡng khí hiện đại đâu, chỉ có cái ống thở bằng tre nhỏ xíu thôi.Cái khó nhất không phải là bơi, mà là làm sao để không để lại một gợn sóng nào trên mặt nước. Đèn pha của tàu Mỹ nó quét loang loáng, sáng như ban ngày. Bác Thiều phải nín thở, lặn sâu xuống đáy sông, có những lúc áp lực nước ép chặt vào lồng ngực đến mức tai ù đi, đau nhức vô cùng. Nhưng cứ nghĩ đến cảnh tàu địch chở vũ khí vào bắn phá quê hương, là bác ấy lại nghiến răng chịu đựng, nhích từng mét một để áp sát mạn tàu.

Ông nhớ nhất đoạn bác ấy kể lúc cài xong khối bộc phá vào thân tàu thép khổng lồ. Giây phút ấy tim đập nhanh lắm, chỉ cần một sơ suất nhỏ là hy sinh ngay. Cài xong, bác ấy phải lặn thật nhanh ra xa. Khi tiếng nổ 'Ầm' vang lên chấn động cả dòng sông, cột lửa bốc cao ngùn ngụt báo hiệu con tàu giặc đã bị tiêu diệt, lúc đó mới biết mình còn sống.

Giặc nó bắn xối xả xuống mặt nước để truy tìm, bác Thiều phải bám vào những bụi rẫy, những lùm cây ven sông, ngâm mình dưới bùn lầy hàng tiếng đồng hồ mới thoát được về căn cứ.Sau này về quê, bác ấy vẫn giản dị lắm, đi làm đồng, đi biển như bao người dân Giao Thủy mình. Bác ấy bảo: 'Lúc đó mình chỉ nghĩ làm sao đánh cho giặc không vào được đất mình thôi, chứ chẳng mong làm anh hùng này nọ đâu'. Cái tính người Giao Thủy mình là thế, làm thì quyết liệt, nhưng xong việc lại khiêm nhường vô cùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn