Bài viết

“Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”

Phú Thọ15/01/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Dũng Tiến - sưu tầm (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Dũng Tiến)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếp chúng tôi trong căn phòng nhỏ trên gác hai của khu tập thể số 2 Hàng Chiếu, phường Đồng Xuân, bà Nguyễn Thị Vinh bồi hồi: “Căn nhà này là nơi anh tôi ở trước khi nhập ngũ. Hồi ấy, cả nhà 7 người (gồm bà ngoại, bố mẹ và 4 anh chị em bà Vinh-PV) chúng tôi ở chung trong căn hộ 45m2. Sau này, bà rồi bố mất, các chị đều có gia đình riêng, tôi là con út ở cùng mẹ đến nay. Anh Quang hy sinh, nhưng đồng đội, bạn bè của anh vẫn luôn quan tâm đến gia đình tôi. Một đồng đội của anh là kiến trúc sư, khi biết chuyện các hộ tầng dưới không đồng ý để gia đình tôi sửa nhà, đã giúp thiết kế, sửa lại toàn bộ căn hộ mà không gây ảnh hưởng đến tầng dưới. Phần mộ của anh Quang ở Quảng Trị cũng được một đồng đội tìm thấy và báo về cho gia đình, đến nay đã được quy tập về Nghĩa trang Liệt sĩ Ngọc Hồi (Thanh Trì, Hà Nội)...”.Trong tập tài liệu được lưu giữ cẩn thận, chúng tôi được bà Vinh cho xem cuốn nhật ký cùng những lá thư của anh trai gửi về từ chiến trường. Những lá thư được viết trên nhiều khổ giấy, có khi chỉ là vài dòng ngắn ngủi anh viết vội rồi gửi qua người đồng đội được về thăm nhà. Tôi lật giở những trang viết đã úa màu thời gian, nhiều chỗ bị nhòe mực, không còn đọc được rõ chữ. Bà Vinh chia sẻ: “Những chỗ này có lẽ đều là nước mắt của mẹ tôi đã rơi xuống khi đọc đi đọc lại thư và nhật ký của anh. Nỗi nhớ thương con khiến mẹ tôi khóc đến mờ cả mắt!”...

Sinh năm 1954, Nguyễn Văn Quang là con thứ hai của bà Đào Thị Bê. Đang là học sinh Trường cấp 3 Chu Văn An (nay là Trường THPT Chu Văn An), Nguyễn Văn Quang đã dùng máu của mình viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Quyết định ấy anh đã giấu gia đình. Chỉ đến khi có giấy gọi nhập ngũ, bố mẹ anh mới biết. Bố anh thì ủng hộ quyết định của con trai, nhưng mẹ anh thì rất giận. Anh chưa thuộc diện nhập ngũ, lại là con trai duy nhất trong nhà, quan trọng hơn là anh đã giấu bà cho đến ngày lên đường. Vừa giận vừa thương con là tâm trạng của bà Đào Thị Bê khi ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn