“Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”
“Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”
Phố núi ngày không mây, nắng cứ sóng sánh trên vai người lữ khách. Trong ngôi nhà ở đường Ngô Văn Sở, phường 9, thành phố Đà Lạt, chúng tôi được nghe ông Phan Lạc Ý – một cựu chiến binh trực tiếp tham gia chiến dịch bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972 kể lại đời binh nghiệp của mình với nhiều cung bậc cảm xúc.
Ông Ý cho biết: “Tôi sinh năm 1943 tại tỉnh Hà Tây (cũ), trong một gia đình có ba anh em. Năm 1963, khi đang học lớp 12 tại Trường cấp 3 Quốc Oai thì gia nhập quân đội.
Lúc bấy giờ, đất nước đang trong giai đoạn kháng chiến chống Mỹ ác liệt nhưng với nhiệt huyết của sức trẻ, tôi đi bộ đội, trực tiếp cấm súng đánh giặc mà không sợ sệt gì”.
Tôi đã từng được nghe, được kể về nhiều câu chuyện của những người lính Cụ Hồ trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, dựng xây đất nước nhưng câu chuyện của ông Phan Lạc Ý vẫn để lại trong tôi nhiều sự ngạc nhiên lẫn khâm phục.
Với ông Ý, quyết định gia nhập quân ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ không chỉ là một bước ngoặt trong cuộc đời ông mà còn mở ra một hành trình gian khổ nhưng đầy tự hào.
Vào quân ngũ, ông được biên chế vào Trung đoàn 218, đơn vị cơ động thuộc Bộ Tư lệnh Phòng không, đóng tại Hòn Gai, Quảng Ninh. Năm 1968, ông Phan Lạc Ý được điều về Trung đoàn 64, đóng tại Thanh Hóa.
Tại đây, ông đã có những bước tiến đầu tiên trong sự nghiệp quân ngũ của mình, tích lũy kinh nghiệm và trau dồi kỹ năng chiến đấu. Tuy nhiên, cuộc đời của ông đã thực sự thay đổi vào năm 1972, khi đơn vị của ông được điều động vào chiến trường Quảng Trị.



