chiến trường khốc liệt
Câu chuyện của bác Nguyễn Văn Bá – Sinh năm 1942, thương binh, hiện sinh sống tại xã Bình Dương
Mỗi buổi sáng, khi mặt trời vừa lên trên những cánh đồng quê Bình Dương, bác Nguyễn Văn Bá lại thong thả dạo quanh khu vườn nhỏ trước nhà. Ít ai biết rằng người nông dân hiền lành ấy đã từng có những năm tháng tuổi trẻ gắn liền với chiến trường khốc liệt. Vết thương ở chân khiến bước đi của bác chậm hơn người khác, nhưng ký ức về một thời kháng chiến thì chưa bao giờ phai nhạt.
Bác kể rằng, tuổi trẻ của mình không có nhiều lựa chọn. Khi đất nước còn chìm trong khói lửa, chứng kiến cảnh quê hương bị chiến tranh tàn phá, nhiều người thân và bà con phải chịu cảnh ly tán, bác cùng nhiều thanh niên trong làng đã tình nguyện tham gia cách mạng với một suy nghĩ rất giản dị: "Mình phải làm điều gì đó để quê hương được bình yên."
Những ngày đầu vào đơn vị, bác chưa quen với cuộc sống quân ngũ. Những buổi hành quân dài, chiếc ba lô nặng trên vai, những bữa cơm vội giữa rừng hay những đêm ngủ dưới hầm tránh bom đều là thử thách lớn đối với chàng trai mới ngoài đôi mươi. Nhưng rồi tình đồng đội đã giúp bác vượt qua tất cả. Người đi trước chỉ bảo người đi sau, ai có gì cùng chia sẻ nấy, từ một ngụm nước đến một chiếc áo mưa.
Có một kỷ niệm mà bác luôn nhớ suốt cuộc đời. Trong một lần làm nhiệm vụ, đơn vị phải di chuyển liên tục để tránh sự truy quét của địch. Đúng lúc ấy, một đồng đội bị thương nặng. Không ai bảo ai, mọi người thay nhau cõng đồng đội băng qua nhiều kilômét đường rừng để tìm nơi cứu chữa. Bác nói rằng, chính trong những khoảnh khắc ấy, bác hiểu sâu sắc thế nào là tình đồng chí – thứ tình cảm được xây dựng bằng sự tin tưởng và sẵn sàng hy sinh vì nhau.
Ít lâu sau, trong một trận chiến ác liệt, bác cũng bị thương bởi mảnh đạn. Sau thời gian điều trị, sức khỏe không còn như trước và bác được công nhận là thương binh. Điều khiến bác buồn nhất không phải là vết thương của mình, mà là nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, không kịp nhìn thấy ngày đất nước thống nhất.
Trở về quê hương sau chiến tranh, bác bắt đầu lại từ hai bàn tay trắng. Những ngày đầu, việc lao động rất vất vả vì vết thương thường xuyên tái phát. Có những hôm đang làm đồng phải nghỉ giữa chừng vì cơn đau nhức. Thế nhưng, bác chưa từng nghĩ đến việc đầu hàng số phận. Với bác, được sống trong hòa bình, được trở về với gia đình đã là điều may mắn hơn rất nhiều người đồng đội.
Năm tháng trôi qua, quê hương Bình Dương từng ngày đổi mới. Những con đường đất ngày nào đã được bê tông hóa, trường học, trạm y tế khang trang hơn, đời sống người dân ngày càng khởi sắc. Mỗi lần nhìn thấy trẻ em tung tăng đến trường, bác lại mỉm cười. Đó chính là hình ảnh mà những người lính năm xưa luôn mong ước khi lên đường.
Điều đáng quý ở bác Nguyễn Văn Bá là sự khiêm nhường. Dù được mọi người kính trọng là thương binh, bác chưa bao giờ nhận mình là người có công lớn. Bác luôn nói rằng mình chỉ là một trong hàng triệu người đã góp một phần nhỏ bé cho Tổ quốc, còn công lao lớn nhất thuộc về những đồng đội đã mãi mãi không trở về.



