Chiến trường không còn là nơi xa lạ
Sau một thời gian, Nguyên Ngọc không còn nhìn Tây Nguyên như một vùng đất xa lạ ông biết: đường nào đi qua rừng.buôn nào có thể trú quân.con suối nào có thể vượt.ngọn núi nào có thể quan sát và quan trọng hơn: biết những con người đang sống ở đó.Đó là sự khác biệt giữa một người đến chiến trường để công tác và một người thực sự sống cùng chiến trường.Nguyên Ngọc bắt đầu hiểu rằng:người dân Tây Nguyên không chỉ cần được kể lại.Họ có tiếng nói riêng.Có văn hóa riêng.Có lịch sử riêng.Có những truyền thống chiến đấu đã tồn tại từ rất lâu và nhà văn phải tìm cách đưa tất cả những điều ấy vào trang viết.



