CHIẾN TRƯỜNG MIỀN BẮC KHỐC LIỆT
Mùa đông năm ấy, những dãy núi phía Bắc phủ đầy sương trắng. Gió từ thung lũng thổi hun hút qua những cánh rừng già, mang theo cái rét cắt da cắt thịt. Nhưng giữa vùng núi heo hút ấy, tiếng súng chiến tranh vẫn không ngừng vang lên từng đợt, xé tan sự yên bình của núi rừng. Đại đội trinh sát của Hùng đóng quân gần một con đường huyết mạch. Đó là tuyến vận chuyển lương thực và đạn dược ra tiền tuyến. Quân địch biết rõ tầm quan trọng của con đường nên liên tục cho máy bay oanh tạc và tổ chức các cuộc càn quét dữ dội. Đêm ấy, trời tối đen như mực. Hùng cùng tổ trinh sát gồm bốn người lặng lẽ men theo bìa rừng để kiểm tra tình hình. Dưới chân họ, đất đá còn nóng vì những trận bom vừa nổ ban chiều. Mùi khói thuốc súng hòa với mùi lá mục khiến không khí càng ngột ngạt. Bất ngờ, phía xa vang lên tiếng động cơ gầm rú. “Máy bay!” — Tuấn, người lính trẻ nhất tổ, khẽ thốt lên. Chỉ vài giây sau, từng loạt pháo sáng rực trời được thả xuống. Cả cánh rừng sáng lóa như ban ngày. Tiếng bom nổ liên tiếp rung chuyển mặt đất. Đất đá văng tung tóe, cây rừng gãy đổ răng rắc. Hùng quát lớn: “Nằm xuống!” Cả tổ lao vào một hố bom cũ. Một quả bom rơi ngay mép rừng, sức ép khủng khiếp khiến tai ai cũng ù đặc. Tuấn bị đất đá vùi kín nửa người. Hùng và đồng đội phải cố sức kéo cậu ra. Khi đợt ném bom kết thúc, cả khu rừng chỉ còn tiếng lửa cháy lách tách. Khói bụi phủ kín bầu trời. Nhưng đó mới chỉ là mở đầu. Rạng sáng hôm sau, tin báo về cho biết quân địch đang tiến vào bản làng dưới chân núi. Chúng muốn cắt đứt tuyến đường tiếp tế và truy lùng lực lượng kháng chiến. Đại đội của Hùng lập tức nhận lệnh chặn đánh. Các chiến sĩ nhanh chóng chiếm lĩnh trận địa trên sườn núi. Những ụ súng được ngụy trang bằng lá cây. Ai nấy đều im lặng chờ đợi. Khoảng gần trưa, đoàn xe quân sự của địch xuất hiện. Đi đầu là xe bọc thép, phía sau là lính bộ binh đông kín mặt đường. Hùng siết chặt khẩu súng. “Bình tĩnh… chờ chúng vào gần!” Tiếng động cơ mỗi lúc một lớn. Đất dưới chân rung lên bần bật. Khi chiếc xe đầu tiên lọt đúng vào tầm phục kích, tiếng súng từ trên núi bất ngờ nổ vang. Một quả B40 lao xuống, đánh trúng chiếc xe bọc thép khiến nó bốc cháy dữ dội. Trận chiến lập tức bùng nổ. Tiếng súng AK hòa cùng tiếng đại liên vang dội khắp núi rừng. Địch điên cuồng phản kích. Đạn cày nát cây rừng quanh trận địa. Tuấn vừa bắn vừa run. Đây là lần đầu tiên cậu tham gia một trận đánh lớn. Bỗng một đồng đội bên cạnh trúng đạn ngã xuống. Máu thấm đỏ lớp áo bạc màu. Tuấn sững người. Hùng lao tới kéo cậu xuống giao thông hào: “Không được đứng yên! Muốn sống thì phải chiến đấu!” Lời nói ấy như kéo Tuấn trở lại thực tại. Cậu nghiến răng tiếp tục nhả đạn về phía quân địch. Trận đánh kéo dài suốt nhiều giờ. Dù quân địch có hỏa lực mạnh nhưng địa hình rừng núi hiểm trở khiến chúng bị chia cắt đội hình. Các chiến sĩ liên tục di chuyển, đánh rồi rút, khiến đối phương hoang mang. Chiều xuống, sương núi bắt đầu phủ kín chiến trường. Đúng lúc ấy, một tốp máy bay lại xuất hiện. Tiếng còi báo động vang lên dồn dập. Bom trút xuống như mưa. Cả sườn núi rung chuyển. Một hầm trú ẩn bị đánh sập hoàn toàn. Tiếng gọi nhau thất thanh vang lên giữa khói lửa. Hùng cùng vài chiến sĩ lao đến đào bới đất đá cứu đồng đội. Hai bàn tay anh bật máu nhưng vẫn không dừng lại. Cuối cùng, họ kéo được Bình ra ngoài. Người lính trẻ thoi thóp thở. Bình nắm chặt tay Hùng, giọng đứt quãng: “Đừng… để chúng cắt đường tiếp tế…” Nói xong, cánh tay cậu buông thõng. Hùng lặng người. Giữa tiếng bom đạn, anh chỉ biết siết chặt khẩu súng, đôi mắt đỏ hoe. Đêm đó, đại đội vẫn bám trụ trên ngọn núi cháy đen vì bom đạn. Không ai ngủ. Họ thay nhau canh gác và tiếp tục giữ tuyến đường bằng mọi giá. Ở phía xa, từng đoàn dân công vẫn lặng lẽ gùi đạn, tải lương vượt núi. Những người mẹ, người chị đi trong bóng tối, mặc cho máy bay có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Chiến tranh nơi miền Bắc không chỉ có tiếng súng nơi chiến hào. Đó còn là sự hy sinh âm thầm của biết bao con người phía sau trận tuyến. Nhiều ngày sau, quân địch buộc phải rút lui vì không thể phá được tuyến phòng thủ. Con đường tiếp tế vẫn được giữ vững. Sáng hôm ấy, khi mặt trời dần lên sau đỉnh núi, Hùng đứng lặng nhìn những làn sương tan chậm trên thung lũng. Chung quanh anh là những hố bom chằng chịt, những thân cây cháy đen và cả những nấm mộ vừa đắp vội. Anh hiểu rằng chiến tranh còn rất dài. Sẽ còn nhiều trận đánh khốc liệt nữa chờ phía trước. Nhưng giữa mảnh đất đẫm khói lửa ấy, ý chí của những người lính miền Bắc vẫn chưa bao giờ lùi bước.



