Chiến trường Nam Lào năm 1965
câu chuyện chiến trường Nam Lào năm 1965
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
CỦA CỰU CHIẾN BINH LÂM VĂN BỘI
Giữa cuộc sống thanh bình hôm nay, ít ai hình dung được rằng, để có những ngày yên ả này, biết bao người lính đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi rừng sâu núi thẳm. Một trong những người lính ấy là bác Lâm Văn Bội, sinh ngày 11/5/1941, quê ở thôn Bản Pẻn, xã Phong Quang, tỉnh Thái Nguyên.
Bác thường nói:
“Tuổi hai mươi của chúng tôi không có ước mơ riêng, chỉ có một ước mơ chung: đất nước được độc lập.”
Tuổi trẻ lên đường theo tiếng gọi Tổ quốc
Ngày 20/5/1965, khi vừa tròn 24 tuổi, bác Bội tạm biệt gia đình, khoác ba lô nhập ngũ. Mẹ tiễn con ra đầu ngõ, chỉ dặn một câu:
“Đi đi con… miễn là đất nước được bình yên.”
Bác được biên chế vào Đoàn 559 – lực lượng đảm nhiệm tuyến chi viện chiến lược Trường Sơn huyền thoại. Địa bàn hoạt động của bác là chiến trường Nam Lào, khu vực Sanapan – Pác Xoong.
Đó là nơi rừng núi bạt ngàn, mưa rừng kéo dài, vắt bám đầy người, sốt rét rừng hoành hành. Nhưng nguy hiểm nhất vẫn là bom đạn và những cuộc càn quét của địch, trong đó có cả lực lượng quân xâm lược Thái Lan tham chiến.
Bác kể:
“Có những ngày hành quân giữa mưa bom, đất đá rung chuyển dưới chân. Đêm đến nằm võng giữa rừng mà vẫn nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu.”
Trận phục kích tại bốt Pà Len – trận đánh không quên
Trong ký ức người lính già, trận phục kích tại bốt Pà Len, hướng đi Thông Khảm là trận đánh không thể nào quên.
Trinh sát báo tin: một đại đội địch đang đi rải dây thông tin để thiết lập hệ thống liên lạc. Nếu để hoàn thành, địch sẽ khống chế cả khu vực.
Lực lượng ta chỉ có một tiểu đội.
“So lực lượng thì chênh lệch lắm, nhưng đã là nhiệm vụ thì không ai nghĩ đến lùi.”
Cả tiểu đội ém quân giữa rừng. Không ai dám thở mạnh. Chỉ nghe tiếng côn trùng và tiếng giày đinh địch dẫm trên lá khô.
Khi đội hình địch lọt hẳn vào trận địa, tiểu đội trưởng ra hiệu.
Tiếng súng nổ đồng loạt xé toang rừng già.
Lựu đạn, B40, súng bộ binh đồng loạt khai hỏa. Địch hoảng loạn, la hét, bắn trả tứ phía. Trận đánh kéo dài gần một giờ giữa khói súng mù mịt.
Kết quả: 57 tên địch bị tiêu diệt, hệ thống thông tin của chúng bị phá hủy hoàn toàn.
Người tiểu đội trưởng nằm lại
Nhưng chiến thắng nào cũng phải trả giá.
Tiểu đội trưởng hôm ấy là đồng chí Vinh, quê Chợ Rã, Ba Bể, Bắc Kạn – người chỉ huy gan dạ, luôn đi đầu.
Sau khi trận đánh kết thúc, anh cùng một số chiến sĩ thu dây thông tin của địch để cắt liên lạc hoàn toàn. Bất ngờ, địch ở phía xa quan sát nổ súng.
Đồng chí Vinh trúng đạn, ngã xuống.
Bác Bội nghẹn lời:
“Anh Vinh ngã xuống khi nhiệm vụ đã hoàn thành. Trước lúc hy sinh, anh chỉ kịp nói: ‘Đừng lo cho tôi… giữ vững vị trí…
Đơn vị chôn anh bên sườn đồi đất bạn Lào. Không bia đá, không vòng hoa, chỉ có rừng già và đồng đội đứng nghiêm làm lễ tiễn biệt.
“Chúng tôi hứa với nhau: phải sống, phải chiến đấu thay phần anh.”
Người lính trở về và những phần thưởng cao quý
Sau những năm tháng chiến đấu kiên cường, bác Lâm Văn Bội trở về quê hương. Người lính năm xưa lại trở về làm người dân lao động, dựng xây cuộc sống mới.
Ảnh bác Lâm Văn Bội với những huân huy chương, hồi ức bác kể lại câu chuyện thời hoa lửa, với 09 năm ở chiến trường, góp phần cho nền độc lập nước nhà hiện nay |
* Với những cống hiến ấy, bác được trao tặng:
03 Huân chương Giải phóng hạng Nhất, Nhì, Ba
01 Huy chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Nhất, Nhì
01 Huân chương Kháng chiến chống Mỹ cứu nước hạng Nhì
01 Huân chương Chiến công xuất sắc do Nhà nước Lào trao tặng
Nhưng bác luôn nói:
“Những tấm huân chương này không chỉ của riêng tôi, mà của cả những người đã nằm lại trên đất Lào.”
Lời nhắn gửi thế hệ trẻ
Mỗi lần gặp đoàn viên thanh niên, bác thường dặn:
“Chúng tôi đánh giặc khi tuổi còn rất trẻ, không nghĩ gì cho riêng mình. Hôm nay các cháu được học tập, sống trong hòa bình – hãy sống xứng đáng, đừng vô cảm với lịch sử.”



