Chiến trường Quảng Trị
Trở về quê hương, người chăm lo phát triển kinh tế, người dưỡng bệnh, nghỉ ngơi nhưng tình đồng chí, đồng đội vẫn gắn kết ông Miên, ông Phức, ông Hồng cùng nhau chia sẻ buồn vui cuộc sống và giáo dục con cháu điều hay lẽ phải, nỗ lực đóng góp công sức xây dựng quê hương giàu đẹp để xứng đáng với máu xương của bao thế hệ cha anh và đồng chí, đồng đội của mình đã ngã xuống vì nền độc lập, tự do của Tổ quốc.
“Tôi nhớ hôm ấy là ngày 14/7 âm lịch năm 1972, đại đội của tôi sau khi rơi vào trận địa pháo của địch thì bị lạc vào một cánh đồng, mất phương hướng, địch bao vây phía ngoài. Nếu manh động, địch ném bom sẽ thiệt hại toàn bộ quân số. Vì vậy, cả đại đội buộc phải nằm bất động dưới ruộng cỏ tranh 1 ngày 1 đêm, nhịn đói, khát nước, thậm chí bị đỉa hút máu. Chiều hôm ấy, có một phụ nữ trung tuổi quẩy quang gánh đi qua ruộng đã nhìn thấy bộ đội ta nằm núp dưới ruộng. Khi đó, các chiến sĩ rất hoảng hốt, nếu bà ấy là chỉ điểm của địch, thì cả đại đội sẽ chết chắc. Có ý kiến cho rằng buộc phải “xử lý” bà ấy nhưng nếu bà ấy là người dân vô tội thì sao? Vì vậy các chiến sĩ quyết định “nín thở” giao phó tính mạng cho người phụ nữ ấy. Không phụ lòng tin của bộ đội ta, bà ấy đã im lặng, chúng tôi an toàn vượt qua đợt phục kích của địch”



